Chương 10: 10

Chương 10

Bệnh viện.

Trình Dã nửa nằm dựa vào giường bệnh, tay trái truyền dịch, tay phải cầm điện thoại mượn được. Hắn nhập số điện thoại đã thuộc lòng trong đầu, cân nhắc gõ xuống mấy chữ.

【Tôi là Trình Dã.】

Hắn nghĩ phải một lúc lâu đối phương mới trả lời, không ngờ vừa gửi đi chưa đầy một phút đã nhận được hồi âm.

【?】

Nhìn thấy dấu “?”, Trình Dã cười.

Hắn nhìn bình truyền dịch còn hơn nửa chai, chống chân lên, gọi điện thoại đi.

Đầu dây bên kia dường như không ngờ hắn sẽ gọi điện, do dự rất lâu mới nhấc máy.

Giọng Giang Thời truyền qua ống nghe có chút rè rè, “Alo?”

Trình Dã nói: “Là tôi.”

Đương nhiên Giang Thời biết là hắn, y liếc nhìn bạn cùng phòng đang lồng vỏ chăn cho mình, cầm điện thoại ra khỏi ký túc xá.Lúc này hành lang không có mấy người, chỉ có vài nam sinh ôm chậu đi về phía phòng nước ở cuối hành lang.

Giang Thời dựa vào bức tường xám xịt, “Cậu gọi cho tôi làm gì? Không đúng, cậu lấy điện thoại ở đâu ra?”

Giọng Trình Dã vẫn trầm thấp, đều đều, “Điện thoại mượn, muốn hỏi anh nhập học thế nào rồi.”

Giang Thời thầm nghĩ, mối quan hệ của họ đã tốt đến mức này rồi sao?

Nhưng Trình Dã hỏi quá tự nhiên, tự nhiên đến mức ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu Giang Thời một giây, rồi y bị hắn dẫn dắt.

“Cũng được thôi...” Giang Thời đá đá góc tường, một bên là tiếng nô đùa của mấy nam sinh trong phòng nước, một bên là tiếng thở nhẹ nhàng của Trình Dã.

Trái tim y vốn đã xao động suốt một ngày vì đổi chỗ ở bỗng nhiên từ từ bình tĩnh lại.
Trình Dã hỏi y: “Là dì Giang đưa anh đến à? Được xếp vào lớp nào? Có ai bắt nạt anh không?”

Giang Thời nói: “Cậu còn lảm nhảm hơn cả mẹ tôi.”

Trình Dã không nói nữa, lặng lẽ chờ Giang Thời.

Giang Thời tự mình lúng túng một lúc, cuối cùng cũng mở miệng, “Trường các cậu vừa nhỏ vừa nát, nhìn là thấy khó chịu, bảy tám người chen chúc trong một phòng, ngay cả nhà vệ sinh cũng không có...”

Trên hành lang không biết ai vứt một cây bút, bị y dùng mũi chân giẫm lên, nghiền nát từng chút một, giọng điệu mang theo sự bất mãn than phiền, mày cau lại, là sự dựa dẫm mà chính y cũng không nhận ra.

Trình Dã nghe y than vãn từ lúc vào trường, than vãn về môi trường, than vãn về thầy cô bạn bè, cho đến khi nghe y nói về việc bạn cùng phòng lồng vỏ chăn cho mình thì sắc mặt hắn cuối cùng cũng thay đổi.

“Anh để người khác lồng vỏ chăn cho anh à?”

Giang Thời rất là đương nhiên, “Thế chứ sao? Tôi đâu có biết làm.”

Trình Dã: “Anh không biết thì để người ta lồng cho anh à?”

Giang Thời: “...”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...