Chương 102: 102

Chương 102

Ánh trăng trong sáng, bóng người cao thấp xen kẽ.

Chiếc giường gỗ lâu năm phát ra một tiếng cọt kẹt nặng nề, đầu Giang Thời lún vào chiếc gối mềm mại, thân hình của người đàn ông bao phủ lên người y.

Phía trên quần áo của hai người còn khá chỉnh tề, nhưng bên dưới lại ướt sũng.

Giang Thời hé mắt, hơi ẩm từ dưới dâng lên, sương mù làm mờ đi đôi mắt y, y bị nghiền nát, âm thanh từ kẽ răng bật ra rồi lại nhớ ra điều gì đó, lại cắn chặt môi dưới.

Trình Dã đưa tay miết môi y, mồ hôi từ thái dương hắn trượt xuống, văng lên mí mắt ửng hồng của chàng trai.

"Rên đi, không ai nghe thấy đâu."

"Không... không được... bác..."

"Bác ấy lãng tai, trừ khi anh lật cả nhà lên."

Mọi chuyện lập tức trở nên mất kiểm soát.

Đầu óc Giang Thời choáng váng, như một con rối bị Trình Dã dắt đi, nổi lên rồi lại chìm xuống. Không biết qua bao lâu người đàn ông đưa tay bịt miệng y: "Suỵt, có người đến.”

Y mở đôi mắt mông lung nhìn về phía cửa. Cửa gỗ đóng chặt, bóng tre sau nhà đổ lên ô cửa sổ, sâu đậm nhạt nhòa.

Sau đó là tiếng bước chân vang lên, tiếp theo có người đưa tay gõ cửa: "Anh Giang Thời, anh ngủ chưa?"

Là giọng của Lý Tung.

Giang Thời mở to mắt, không phải vì sự xuất hiện của Lý Tung, mà là vì động tác của người đàn ông sau lưng.

Sâu đến mức, y nghi ngờ sắp chạm đến dạ dày rồi.

Lý Tung ở ngoài cửa nói: "Em biết anh có hiểu lầm với em, chúng ta nói chuyện được không?"

Đêm hôm khuya khoắt, cô nam quả nam, Giang Thời không biết cậu ta có chuyện gì để nói với mình.

Thấy y không trả lời, Lý Tung lại tiếp tục nói: "Em cũng không muốn đối xử với anh như vậy, nhưng bố dượng em không có tiền chữa bệnh, em mới năm tư, mẹ em lại không biết làm gì, Hoắc Tịch tìm đến..."

Cậu ta cười khổ một tiếng:"Anh biết đấy, số tiền đó đối với em chính là tiền cứu mạng. Ban đầu em không biết anh và anh trai em là quan hệ như vậy, em thích anh, Hoắc Tịch nói có thể cho em cơ hội tiếp cận anh, đương nhiên em vui mừng khôn xiết.”

"Em ti tiện, dựa vào việc tỏ ra đáng thương để tiếp cận anh, nhưng những gì em nói đều là sự thật, không tin anh có thể đi điều tra."

"Anh Giang Thời..." Cậu ta hạ giọng:"Anh có thể thương anh trai em, sao không thể thương em một chút?"

Giang Thời... Giang Thời không nói nên lời, miệng y bị Trình Dã bịt lại, thần sắc mất tiêu cự, nước mắt không kìm được mà lăn dài, làm ướt lòng bàn tay của người đàn ông.

Trình Dã mở miệng liếm đi giọt nước mắt của y, ghé vào tai y, giọng nói thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy.

"Thương quá đi anh Giang Thời ơi, anh muốn thương em hay muốn thương nó?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...