Chương 104: 104

Chương 104

Tháng Tám, Giang Thành cuối cùng cũng có một trận mưa sau hơn hai mươi ngày trời nắng.

Cơn mưa rào mùa hạ ập đến dữ dội, Giang Thời dẫm lên con đường lầy lội bước vào cục cảnh sát.

Trái với cảnh mưa to gió lớn bên ngoài,  bên trong lại rất yên tĩnh. Một viên cảnh sát cầm tài liệu đi từ hành lang tới, khi thấy Giang Thời không đeo khẩu trang thì sững người.

"Giang... Giang Thời, sao cậu lại ở đây?"

Giang Thời dụi đi vệt nước mưa trên khóe mắt:"Chào anh, tôi là người nhà của Trình Dã, tôi đến tìm cậu ấy."

Viên cảnh sát ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại:"Hóa ra hai người là... Cậu đi theo tôi."

Anh ta đi trước dẫn đường:"Cậu đừng lo, chúng tôi đưa anh Trình về đây chỉ là một buổi lấy lời khai theo thủ tục. Dù sao thì cũng đã xảy ra chuyện như vậy, gây ảnh hưởng lớn trong xã hội, cục cảnh sát không thể ngồi yên không quản được.”

"Chỉ là hiện tại anh Trình không tình nguyện hợp tác với chúng tôi cho lắm, lát nữa cậu vào trong, khuyên anh ấy nhiều vào. Dư luận là dư luận, còn sự thật là sự thật, dư luận không thể nào trở thành sự thật được. Chỉ cần anh ấy không làm, chúng tôi nhất định sẽ trả lại sự trong sạch cho anh ấy. Hơn nữa..."

Viên cảnh sát hạ thấp giọng: "Dựa trên những tài liệu tôi nắm được, lúc đó anh Trình vẫn chưa thành niên, cộng thêm hoàn cảnh gia đình của anh ấy như vậy. Đừng nghĩ mọi chuyện quá bi quan, tất cả vẫn còn cơ hội."

Anh ta nắm lấy tay nắm cửa:"Nhưng tiền đề là anh ấy phải hợp tác với chúng tôi, nếu không thì thật sự là có lý cũng không nói rõ được."

Nói xong, anh ta mở cửa:"Cậu Giang, mời vào trong."

Trình Dã cũng được coi là một doanh nhân có chút tiếng tăm ở địa phương, cục cảnh sát nói là đưa đi nhưng thực chất đã sắp xếp cho hắn một phòng nghỉ khá thoải mái. Trên bàn có đặt sẵn trà nước, Trình Dã ngồi trên sofa, đầu cúi gằm.

Tất cả các thiết bị liên lạc trên người hắn đều đã bị thu lại, chỉ còn chiếc đồng hồ cũ đeo đã nhiều năm trên cổ tay vẫn đang tích tắc chạy.

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn cũng không ngẩng đầu lên, cho đến khi một mùi hương quen thuộc thoảng qua chóp mũi.

Hắn đột ngột mở mắt, ngẩng phắt đầu lên, đối diện với đôi mắt ướt nhòa của người thanh niên.

Trình Dã đứng bật dậy ngay lập tức, hắn kéo Giang Thời lại: "Bọn họ ức hiếp anh à?"

Viên cảnh sát đứng sau lưng Giang Thời định rót cho y một tách trà nóng: "??"

Giang Thời đánh vào đầu hắn một cái:"Là do tôi bị dính mưa."

Trình Dã bị đánh, dáng vẻ trông hệt như một chú chó bị chủ ghét bỏ.

Hắn đã ngồi trong cục cảnh sát nửa tiếng đồng hồ mà không nói một lời, cổ họng nghẹn lại đến khàn đi. Hắn không tin bất cứ ai, chỉ nhìn chằm chằm vào Giang Thời:"Em không giết người."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...