Chương 105: 105

Chương 105

Chiều gió dư luận trên mạng đã hoàn toàn đảo chiều.

Điểm đến cuối cùng của Lý Thải Anh là nhà Trình Dã.

Bao nhiêu năm trôi qua, căn nhà gỗ đã sớm mục nát. Mối mọt gặm nhấm từ bên trong, ngày thường không thể nhận ra, nhưng hễ đêm về khuya lại phát ra những âm thanh nghe đến ê răng.

Cột nhà chống đỡ cả một gia đình đã gãy, mái ngói che mưa chắn gió cũng vỡ tan, bức tường che ánh sáng cũng thủng lỗ chỗ…

Rầm một tiếng, vào một lúc chẳng ai để tâm, căn nhà sụp đổ. Một đứa trẻ bò ra từ đống hoang tàn, nó ngỡ rằng sẽ được thấy ánh mặt trời, nhưng rồi lời nói của người đời lại đóng đinh nó trở lại vũng lầy.

Cao Quyền nhìn căn nhà.

"Nói ra thì, người trong thôn chúng tôi đều có lỗi với Trình Dã."

"Người xưa có câu, đứa trẻ biết khóc mới có kẹo ăn. Trình Dã chưa bao giờ khóc, tôi thấy nó bị Trình Kiến Bân đánh cho thừa sống thiếu chết cũng không khóc một tiếng. Lúc nhỏ chúng tôi không giúp được gì cho nó, sau này nó khó khăn lắm mới tự mình thoát khỏi thôn Khê Liễu, thoát khỏi Trình Kiến Bân, thoát khỏi Cao Lan. Thành tựu của nó bây giờ không dựa vào ai, tất cả đều là do nó tự mình liều mạng mà có được."

"Người trong thôn thực dụng, mọi người thấy nó bây giờ sống tốt thì quên mất ngày xưa nó khổ thế nào, toàn nói nó không có tình nghĩa, giấu mọi người làm giàu. Nhưng dù họ có tệ đến đâu, lương tri con người vẫn còn.”

"Lúc xảy ra chuyện, tôi thấy những người đó cầm điện thoại học cách gõ chữ, lên mạng nói giúp cho Trình Dã, nhưng thôn chúng tôi thì bé tí, một thôn được mấy người, lời nói ra giống như vài giọt nước giữa biển cả mênh mông, chẳng có tác dụng gì."

Cao Quyền lại rít một hơi thuốc lào.

Làn khói bay lên từ trước mặt ông, lượn lờ trên bầu trời thôn Khê Liễu. Trên đỉnh đầu, mặt trời toả nắng rực rỡ.

"Nếu không có Giang Thời, không biết Trình Dã đã chết mấy lần rồi."

"Phóng viên Lý, nếu có thể, xin hãy trả lại công bằng cho Trình Dã."

Hình ảnh trong phòng live cuối cùng dừng lại ở căn nhà gần như sắp thành đống đổ nát. Phía sau là núi, phía trước là đất, ánh nắng chói chang, cây cột cuối cùng chống đỡ căn nhà cũng đã gãy.

Rầm một tiếng, căn nhà trong khung hình hoàn toàn sụp đổ, bụi bay mù mịt.

Giây phút ấy, những dòng bình luận chi chít ngừng lại, phòng live tĩnh lặng như bị đứng hình.

Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát hỏi: "Anh nói Cao Lan và Trình Kiến Bân đã cấu kết để bán anh đi?”

Vết sẹo sâu nhất trong lòng Trình Dã bị tàn nhẫn moi ra. Rõ ràng là một chuyện vô cùng đau đớn, nhưng hắn lại nói rất bình thản.

"Cao Lan nói, bà ta sẽ giả vờ quay về đón tôi, bảo tôi đi cùng bà ta. Người đến đón sẽ lái xe tới, chỉ cần tôi lên xe là sẽ không thoát được nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...