Chương 13: 13
Chương 13
Ngày hôm sau, khi Giang Thời dậy thì Trình Dã đã đi rồi.
Cao Tân Hòa xách cặp sách lon ton đến tìm y, trong tay hắn ta xách một túi đậu Hà Lan, nhìn một vòng không thấy bóng Giang Tuyết đâu bèn tự mình đặt đậu Hà Lan lên bàn, “Anh họ nhỏ, mẹ anh đâu rồi?”
Giang Thời xách phích nước đi ra sân rửa mặt, nghe vậy ngáp một cái đầy mệt mỏi, “Không biết, đi làm rồi chăng.”
“Ồ.” Cao Tân Hòa nói: “Mấy hôm trước bố mẹ tôi cày đất, tất cả cây đậu Hà Lan trong ruộng đều bị nhổ hết, hái được rất nhiều đậu Hà Lan, mẹ tôi bảo tôi mang ít sang đây.”
Giang Thời đổ quá nhiều nước lạnh, nước lạnh buốt khiến y rùng mình một cái, người tỉnh táo ngay lập tức. Y nhìn chiếc cặp sách của Cao Tân Hòa treo trên cây lê ở cửa, “Cậu mang cả cặp sách đến đây à?”
“Hôm nay bố mẹ tôi đi xa, họ bảo tôi sang tìm anh, trưa nay cùng anh về trường. À mà sáng nay anh Trình có gõ cửa nhà tôi, anh ấy nói anh ấy đi trước rồi, bảo anh đừng tìm anh ấy.”
Giang Thời sững lại, “Trình Dã về rồi à?”
Sáng nay Cao Tân Hòa chưa ăn gì, lúc này đói cồn cào bèn vớ lấy một cái bánh bao mà Giang Tuyết để lại cho Giang Thời.
Hắn ta vừa gặm bánh bao vừa nói: “Đúng vậy, tối qua người bên mỏ có gọi điện cho bố tôi, nói là tìm anh ấy,sáng sớm tinh mơ anh ấy đã đi rồi, chắc là có việc gấp.”
Giang Thời vắt khăn lên giá, trên mặt hằn vết đỏ do cọ xát, cụp mắt xuống, không nói gì.
Y cùng Cao Tân Hòa gặm bánh bao.
Cao Tân Hòa đã ăn hai cái rồi, Giang Thời vẫn chưa ăn xong nửa cái. Y dang chân ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp, ngón tay nhéo một chút bánh bao từ từ vo tròn, vo cục bột xốp thành một cục bột đặc.
Con gà trống lớn lông vũ sặc sỡ nghiêng đầu nhìn y.
Tiếng chuông điện thoại từ trong nhà truyền ra, Giang Thời ném cục bột cho con gà trống lớn, đứng dậy vào nhà tìm điện thoại.
Trương Trì gọi cho y.
Chiếc hộp tối qua lấy ra vẫn còn để trên bàn, Giang Thời ngồi trên giường nghe điện thoại.
Vừa kết nối, giọng Trương Trì chửi bới đã truyền đến, “Đệt Tống Thời! Mày biết điện thoại hết tiền rồi không? Không chịu nạp thẻ gì cả!”
Giang Thời nói: “Tao là Giang Thời, cảm ơn.”
Trương Trì: “...”
Giang Thời lại nói: “Gần đây không xem điện thoại, không biết hết tiền rồi, mày tìm tao làm gì?”
Trương Trì nhảy dựng lên, “Mày xem mày nói có phải tiếng người không? Không có việc gì tao không thể tìm mày sao? Một mình mày chạy vào rừng sâu núi thẳm, bị bán đi cũng không ai biết, tao đang quan tâm mày đấy.”
Giang Thời nằm ườn ra giường, mò một viên kẹo cho vào miệng, “Tốt chán, ăn ngon ngủ ngon.”
Trương Trì nói: “Thật không? Vậy mày chụp một tấm ảnh cho tao xem đi.”
Bình luận