Chương 14: 14

Chương 14

Bị đôi mắt đen láy của hắn nhìn chằm chằm, trong tim Giang Thời đột nhiên đập thình thịch không rõ nguyên nhân, y nắm chặt chiếc cốc trong tay, hỏi Trình Dã, "Sao cậu lại tốt với tôi như vậy?"

Trình Dã quan sát sắc mặt Giang Thời, chậm rãi một lúc mới mở miệng, "Vì tôi muốn tốt với anh."

Để đổi lại, anh nên nhìn tôi bằng đôi mắt ấy, gọi tên tôi bằng đôi môi ấy, tình yêu và nỗi đau đều nên tìm tôi để đòi hỏi.

Có lẽ ánh mắt của hắn quá xâm lược, hàng mi của chú chim nhỏ xinh đẹp run rẩy, đôi cánh dang ra, muốn thoát khỏi chiếc lồng không mấy xa hoa này.

Trình Dã cụp mắt xuống đưa tay rót trà vào cốc chưa tráng, hắn ngửa đầu uống một hơi, uống cạn cùng với những ý nghĩ đang rục rịch.

"Bởi vì chưa từng có ai tốt với tôi như vậy." Trình Dã mở miệng, giọng nói trầm thấp mang theo một chút chua xót khó nhận ra, "Vì lý do gia đình tôi, không ai chơi với tôi, họ thấy tôi là tránh đi. Lúc đi mẹ tôi mang theo em trai tôi đi rồi, bà ấy bỏ tôi lại cho bố tôi, bà ấy không cần tôi, bố tôi cũng không cần tôi."

"Không ai cần tôi cả."

Trình Dã lại uống thêm một cốc trà.

"Nhưng anh thì khác." Hắn nói: "Giang Thời, anh khác với họ. Anh không trốn tránh tôi, anh đến đây mà chẳng biết gì, anh cần tôi."

"Chưa từng có ai đối xử với tôi như vậy, nên tôi cũng muốn đối tốt với anh hơn một chút."

Giang Thời sững sờ.

"Tôi..." Y vừa mở miệng định nói, ông chủ bưng một đĩa rau từ trong bếp đi ra, "Món của các cậu xong rồi."

Trình Dã đẩy đĩa ở giữa về phía y, "Thử xem, có khác biệt gì so với món anh ăn ở Giang Thành không."

Món ăn của ông chủ giữ được nét đặc trưng của Giang Thành, lại hòa quyện với hương vị của Lâm Thành, ăn ngon hơn nhiều so với món Giang Thành thuần túy.

Chỉ là Giang Thời ăn nhưng không biết mùi vị, y ăn một miếng dưa chuột muối rồi nhìn Trình Dã, lại ăn một miếng dưa chuột muối rồi lại nhìn Trình Dã.

"Thực ra..." Giang Thời yếu ớt nói: "Tôi cũng không đối tốt với cậu lắm."

Tính tình Giang Thời không tốt, nhưng người đâu có ngốc. Với thái độ của y trước đây đối với Trình Dã đâu chỉ là không tốt, mà còn tệ hại nữa là đằng khác, y trút hết sự bất mãn khi đến thôn Khê Liễu lên người hắn.

"Tôi biết." Trình Dã gắp cho y một đũa thịt bò, "Nhưng anh không trốn tránh tôi như họ."

Hắn nhìn thiếu niên cắn đầu đũa, hàm răng trắng tinh thỉnh thoảng lộ ra một chút đỏ tươi liếm qua, rồi gắp miếng thịt bò vừa được hắn gắp, cho vào khoang miệng ẩm ướt, hòa lẫn với nước bọt, nhai nát rồi nuốt xuống.

"Giang Thời." Hắn nói: "Chúng ta có thể làm bạn không?"
...
Trình Dã hiểu biết về tình dục từ rất sớm.

Mẹ hắn bỏ đi khi hắn còn học tiểu học, sau khi mẹ đi, Trình Kiến Bân càng trở nên ngang ngược vô độ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...