Chương 17: 17

Trình Dã bị điên thấy Giang Thời ăn xong, kéo một chiếc ghế ngồi đối diện y bắt đầu giải quyết bát khoai tây chiên nguội của Giang Thời.

Giang Thời kinh ngạc:“Khoai tây này đã nguội rồi.”

Mặc dù y chỉ ăn một miếng nhỏ nhưng đó cũng là thứ y đã ăn, Trình Dã ăn lại đồ thừa của y là sao vậy?

“Ăn được.” Trình Dã liếc y một cái:“Giang Thời, ăn cơm thì cứ ăn cơm, đừng nói chuyện.”

Giang Thời: “...”

Còn ra vẻ dạy dỗ nữa chứ.

Y duỗi chân ra muốn đá Trình Dã một cái dưới bàn, nhưng không kiểm soát được lực, chỉ nghe thấy tiếng “bụp” một cái, cái bàn cũng bị y đá lệch đi một chút.

Hai bạn cùng phòng đang đọc sách lặng lẽ đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy Trình Dã đỡ lại cái bàn bị lệch, đưa tay phủi phủi ống quần rồi nói: “Không ăn nữa là nguội hết đấy.”

Thôi được rồi... bạn cùng phòng quay đi, là họ không hiểu.

Giang Thời: “...”

Thời gian trôi qua lâu như vậy, tính tình của y cũng bị Trình Dã mài dũa gần hết, lười nhìn hắn thêm một cái, cúi đầu ăn cơm của mình.

Giang Thời ăn ít, ăn no rồi mà đồ ăn trong tay vẫn còn một nửa. Y ợ một tiếng nhỏ, nhìn bát cơm còn lại một nửa, không hiểu sao lại liếc nhìn Trình Dã.

Trình Dã ném hộp khoai tây vào thùng rác, rất tự nhiên đưa tay về phía Giang Thời:“Đưa đây tôi.”

Giang Thời ngây người đưa cho hắn.

Trình Dã ăn hết khoai tây Giang Thời không ăn, rồi tiếp tục ăn bữa tối Giang Thời ăn không hết.

Hắn ăn rất nhanh, hai ba miếng đã ăn hết một nửa. Giang Thời còn chưa phản ứng kịp, Trình Dã đã gần ăn xong rồi.

“Không phải chứ...” Y nói: “Đây là đồ thừa của tôi.”

Trình Dã rất vô tư: “Không thể lãng phí thức ăn.”

Đó đâu phải cách tiết kiệm…

Giang Thời khéo léo đề nghị: “Nếu cậu không có tiền, tôi có thể mua cho cậu một suất mà.”

Hai ba miếng Trình Dã đã ăn sạch cả canh lẫn cơm trong, vứt hộp đóng gói, tiện tay còn lau sạch bàn trước mặt Giang Thời:“Không cần, no rồi.”

Giang Thời: “...”

Hai bạn cùng phòng ôm chậu tới phòng tắm rửa mặt, ký túc xá yên tĩnh trở lại, không biết từ đâu ra mấy con côn trùng nhỏ bay lượn dưới đèn.

Chiếc áo khoác đen mà Giang Thời vứt sang một bên được Trình Dã cầm trong tay, hắn ngồi xổm trước mặt Giang Thời ngẩng đầu nhìn y, không còn vẻ mạnh mẽ bắt y ăn cơm vừa nãy, hạ thấp giọng, yếu ớt cầu xin y.

“Thiếu gia, mặc thử xem có vừa không.”

Rõ ràng là lời cầu xin, vậy mà hai chữ “thiếu gia” hắn lại kéo dài, giọng nói chuyển từ non nớt sang trưởng thành, trầm thấp khàn khàn.

Giang Thời bị hắn gọi đến mức tai mềm nhũn, không dám nhìn màu sắc nồng đậm trong mắt hắn, dịch sang bên cạnh:“Không thử.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...