Chương 38: 38
Chương 38
Trước mắt bị bóng tối bao phủ, Giang Thời chớp mắt một cái, lông mi cọ vào lòng bàn tay thô ráp.
Hơi thở của y cũng hụt đi một nhịp, cảm nhận được nhiệt độ trên mặt, nhất thời cũng không dám nói gì.
Đột nhiên, một giọng nói yếu ớt hơn từ phía bên kia truyền đến, “Cậu... các cậu nói chuyện xong chưa? Tôi sắp... sắp không nhịn nổi rồi.”
Giang Thời: “...”
Trình Dã quay đầu lại, cậu bạn phía sau đang ôm chăn lộ ra một đôi mắt u oán nhìn chằm chằm họ.
Ôi ôi... Cậu ta thật sự muốn đi vệ sinh mà…
Cậu bạn tên là Khâu Mậu Lâm.
Một ký túc xá có sáu người, ba người còn lại là ở lớp khác, chỉ có cậu ta, Giang Thời và Trình Dã là cùng lớp. Ban đầu Giang Thời còn ăn cơm cùng cậu ta, Trình Dã đến một cái là bắt cóc Giang Thời đi luôn.
Nhìn Trình Dã rất hung dữ, xem ra một đấm có thể đánh cậu ta ba cái, Khâu Mậu Lâm không dám nói gì.
Các bạn cùng phòng khác không cùng lớp với họ, ít tiếp xúc với Giang Thời và Trình Dã, nhưng Khâu Mậu Lâm thì khác, cậu ta không chỉ ngồi trước Giang Thời, mà còn ngủ ở giường dưới của Trình Dã.
Theo quan sát của cậu ta, quan hệ của hai người này nhìn rất không bình thường, không bình thường ở chỗ nào thì một thẳng nam như Khâu Mậu Lâm tạm thời không nghĩ ra được, nhưng có thể cảm nhận được ở giữa hai người có một bức tường ngăn cách mà không ai có thể tham gia vào.
Không còn cách nào, cậu ta ở quá gần, thêm vào đó giấc ngủ lại nông, rất nhiều lúc Trình Dã và Giang Thời nói chuyện cậu ta đều nghe thấy.
Rõ ràng cuộc đối thoại nghe cũng bình thường, nhưng không biết tại sao từ miệng hai người nói ra lại kỳ lạ đến vậy.
Khâu Mậu Lâm không muốn hỏi, cũng không dám hỏi, phần lớn thời gian đều giả vờ mình là người chồng đang ngủ say trong phim tình cảm, cho đến tối nay cậu ta uống quá nhiều nước.
Cậu ta thực sự không hiểu, không phải chỉ là hai cái áo, thích mặc thì mặc, không thích thì thôi, đáng để Trình Dã quỳ bên giường Giang Thời cầu xin cả buổi trời sao?
Đàn ông quỳ gối là vàng, trước mặt Giang Thời Trình Dã lại vứt đi ngàn vàng.
Bàng quang của cậu ta sắp nổ tung rồi, hai vị ở bên giường vẫn chưa nói chuyện xong, Khâu Mậu Lâm đành phải chịu đựng ánh mắt như muốn giết người của Trình Dã yếu ớt đưa ra lời thỉnh cầu của mình.
Không thèm để ý đến khí chất lạnh lùng của Trình Dã, cậu ta kéo quần chạy thẳng vào toilet. So với việc bị Trình Dã đánh, Khâu Mậu Lâm còn sợ mình tè ra quần ngay tại chỗ hơn.
Khi cậu ta đi vệ sinh xong quay lại thì ký túc xá đã chìm vào yên lặng, Trình Dã không còn ở dưới, Giang Thời cũng đã ngủ, còn quần áo ở cuối giường Giang Thời đã biến mất.
Khâu Mậu Lâm không dám nhìn nhiều, nhanh chóng trèo lên giường của mình. Cậu ta tưởng rằng hai người đã làm lành rồi, kết quả sáng hôm sau nhìn lại, phát hiện mình nghĩ quá đơn giản.
Bình luận