Chương 41: 41
Chương 41
Giang Thời: “...”
Trình Dã cúi đầu cắm dây vào máy tính, thấy Giang Thời không nói gì, động tác trên tay khựng lại một chút, lại nghiêng mặt nhìn đôi bắp chân thẳng thắn cân đối của y.
“Thiếu gia, cho tôi nhìn không?”
Giang Thời đứng đơ ra, không đi cũng không giấu được. Ánh mắt của Trình Dã như có nhiệt độ, lướt qua bắp chân mang theo cảm giác tê dại.
Sao lại có người nói một chuyện lưu manh như vậy một cách đường đường chính chính chứ?
Giang Thời nghiêm mặt, cứng rắn nói: “Nhìn nữa là móc mắt cậu ra đấy.”
Hơi dữ…
Trình Dã cắm sợi dây cuối cùng, nửa cúi lưng ấn nút nguồn của case máy tính.Chiếc máy tính thùng lớn rất cổ xưa nhấp nháy, ánh sáng trắng và xanh lam luân phiên xuất hiện, cuối cùng hiện lên từng bông tuyết.
Dáng vẻ đó, như thể giây tiếp theo sẽ bị treo máy mà chết.
Giang Thời cũng không để ý đến sự ngượng ngùng khi bị nhìn chân, đi qua đứng sau lưng Trình Dã thò đầu nhìn màn hình máy tính đầy bông tuyết,:“Đây là máy tính cậu mua hả? Không bị lừa chứ?”
“Không lừa, tôi mua loại rẻ nhất, chỉ một trăm tệ thôi.”
Trình Dã vỗ vỗ màn hình máy tính: “Chắc là màn hình có vấn đề về tiếp xúc, sửa lại là được.”
Nói đến đây hắn như đột nhiên nhớ ra điều gì, quay người trở lại phòng mình, đi ra thì trong tay cầm một chiếc hộp mới tinh.
Hắn đưa chiếc hộp cho Giang Thời, “Lúc mua máy tính, bên cạnh có một cửa hàng bán điện thoại, mua cho anh một cái mới.”
Giang Thời sững sờ, nhìn chiếc hộp trước mặt, không đưa tay ra nhận.
Y không động, Trình Dã đưa tay lau lau vào quần áo, chủ động mở hộp ra, lộ ra chiếc điện thoại mới bên trong.
“Tôi hỏi ông chủ, ông ấy nói cái này có nhiều người mua, là loại bán thông minh, bên trong còn cài sẵn mấy game, lúc rảnh rỗi anh có thể chơi.”
“Bao nhiêu tiền?”
“Không đắt.”
Đồ lừa đảo.
Giang Thời thầm mắng trong lòng.
Rõ ràng là mẫu điện thoại mới nhất trên thị trường, ít nhất cũng phải hơn một nghìn tệ.
Y giấu tay ra sau lưng, “Tôi không cần, cậu tự dùng đi.”
Trình Dã nói: “Anh dùng cái mới, đưa cái cũ của anh cho tôi là được.”
Giang Thời: “...”
Đến bây giờ, Giang Thời đã bất lực trước kiểu hành vi này của Trình Dã, y thật sự không hiểu rốt cuộc trong đầu hắn đang nghĩ gì.
“Cậu tiêu tiền oan uổng này làm gì? Có số tiền này chi bằng mua một cái máy tính tốt hơn đi, cậu nhìn cái máy tính của cậu xem, nhấp nháy thành cái gì rồi?”
Trình Dã thì lại không quan tâm lắm, hắn lấy chiếc điện thoại mới trong hộp ra, cánh tay dài vươn ra sau, tay Giang Thời đã bị hắn kéo ra.
Bình luận