Chương 44: 44

Chương 44

Giang Thời vô thức muốn chạy trốn, nhưng hai cánh tay dang ra của Trình Dã vững vàng nhốt y ở giữa, y chỉ có thể bị ép đối diện với ánh mắt của hắn.

“Trình Dã, cậu có biết mình đang nói gì không?”

“Tôi biết.” Trình Dã cười một tiếng, khi Giang Thời còn chưa kịp phản ứng đã đột nhiên cúi người ôm lấy eo y, nhấc bổng y lên ngồi trên bàn.

Bên cạnh là máy tính, ánh nắng từ cửa sổ hé mở chiếu vào, quạt quay đầu.

Trình Dã chen vào giữa hai chân Giang Thời, hai người vẫn một cao một thấp, Giang Thời chỉ cần hơi động đậy, trán đã có thể lướt qua môi Trình Dã.

Giang Thời rũ mắt xuống, hơi thở không thuộc về y rơi trên trán, mang theo cảm giác tê dại.

“Đêm đó sau khi anh hôn tôi, mấy ngày liền về nhà tôi đều ngủ không ngon giấc, trong mơ cứ lật qua lật lại đều là anh. Nhưng thiếu gia hôn xong là chạy, không nói gì, không làm gì, kẻ bạc tình có lẽ còn tình cảm hơn anh một chút.”

“Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà nhớ thiếu gia, nhớ đến chỗ nào cũng đau, coi như thương hại tôi đi, hôn tôi một cái đi thiếu gia.”

“...”

Giang Thời mím môi, đầu ngón tay nóng ran.

Sao lại có người mặt dày nói ra những lời như vậy chứ…

Y đưa tay đẩy vai Trình Dã:“Cậu tránh ra một chút, động một chút là hôn, cậu coi chúng ta là mối quan hệ gì?”

Trình Dã ngược lại dán sát vào hơn.

Nhìn từ bên ngoài, thân hình cao lớn của hắn gần như bao trùm toàn bộ Giang Thời trong lòng, chỉ có một đôi chân trắng nõn từ trên bàn thò ra vừa vặn vắt ngang eo Trình Dã.

“Anh coi là mối quan hệ gì cũng được.”

Trình Dã nói.

“Tùy hứng, tình một đêm, bạn bè, người yêu... thậm chí là con chó của thiếu gia, tôi cũng bằng lòng, anh muốn là gì thì là đó, mối quan hệ của chúng ta do anh quyết định.”

“Anh biết đấy, tôi sẽ không thay đổi, cũng sẽ không rời đi.”

Hắn cúi đầu nhìn Giang Thời, rõ ràng là một động tác đầy tính xâm lược, nhưng vẻ mặt lại rất kiềm chế, kiềm chế một cách cẩn thận, trong mắt lộ ra sự van xin.

“Thiếu gia...”

“Tôi muốn nếm thử mùi vị của anh.”

“...”

Mí mắt Giang Thời càng nóng hơn.

Y thật sự không thể mặt dày như Trình Dã, sự nhượng bộ lớn nhất mà y có thể đưa ra là không động đậy.

Y không động, Trình Dã cũng không động.

Gốc tai Giang Thời càng ngày càng đỏ, sau đó thật sự không chịu nổi, đưa tay đẩy Trình Dã, muốn thoát ra để kết thúc cuộc đối thoại hoang đường này.

Tay y vừa chạm vào vai chàng trai đã bị hắn nắm ngược lại, rồi bị kéo, đặt ra sau cổ.

Giây tiếp theo, đôi môi khô ráo đã áp lên Giang Thời.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...