Chương 5: 5

Chương 5

Kế hoạch đã định rõ ràng, Cao Tân Hòa hoàn toàn không ngờ Trình Dã nói không đi là không đi nữa: “Không phải chứ? Sao tự nhiên lại không đi nữa vậy?”

Trình Dã ấn đầu thuốc lá vào lớp đất ẩm ướt bên cạnh, “Không muốn đi nữa.”

Cao Tân Hòa hoàn toàn không chấp nhận lý do này, “Tôi đã thu dọn hành lý xong rồi, chỉ chờ anh cùng ra ngoài lập nghiệp thôi. Bây giờ anh không đi, vậy tôi biết làm sao đây?”

Trình Dã không biểu cảm nói: “Cậu muốn đi thì đi, không muốn đi thì thôi.”

Cao Tân Hòa: “...”

Hắn ta nhìn Trình Dã như nhìn một kẻ phụ bạc.

Trình Dã không để ý đến vẻ mặt u oán của hắn ta đứng dậy phủi bụi trên quần, “Đi thôi, không thì đến công trường sẽ muộn đấy.”

Công việc là do bố của Cao Tân Hòa giới thiệu, là bốc vác gạch ở công trường, một ngày năm mươi tệ. Cao Tân Hòa là vì không muốn đi học, bố hắn ta cố ý cho hắn ta đi chịu khổ một chút, còn Trình Dã thì đơn thuần là thiếu tiền.

Khi họ đến thì công trường đã tập trung một nhóm người, hoặc ngồi xổm hoặc đứng hút thuốc. Hai thiếu niên chưa lớn từ ven đường leo lên, mái tóc đỏ của Cao Tân Hòa trông rất nổi bật.

Người đàn ông trung niên đang ngồi xổm trên tảng đá liếc thấy mái tóc đỏ liền vớ một viên đá ném tới, “Thằng ranh con! Tao đã bảo mày bao nhiêu lần rồi, nhuộm lại cái tóc đó đi, mày sống chết không nghe đúng không?”

Cao Tân Hòa nhanh nhẹn nhảy tránh, lách người trốn ra phía sau Trình Dã, “Bố không hiểu đâu, cái này gọi là thời trang.”

Cao Quyền tức đến xanh cả mặt.

Trong đám đông vang lên tiếng cười rải rác.

Trình Dã kéo Cao Tân Hòa từ phía sau ra, chào hỏi Cao Quyền, “Bác Cao.”

Cao Quyền gõ cái tẩu thuốc lá lên tảng đá bên dưới, ngậm tẩu hút vài hơi, đôi mắt hơi đục dừng lại trên người Trình Dã vài giây, “Nghe thằng nhóc Tiểu Tân nói cháu định ra ngoài làm thuê à?”

“Trước đây cháu có nghĩ vậy, bây giờ không định đi nữa rồi.” Trình Dã trả lời ông ta.

Nghe hắn nói vậy, Cao Quyền ngược lại nở một nụ cười, “Không đi thì tốt rồi, cháu học giỏi, cứ yên tâm học hành, thi đỗ đại học quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Chuyện tiền bạc không vội, có một tiền đồ tốt đẹp thì hơn hẳn mấy chục, mấy trăm tiền công bây giờ.”

Nói đoạn, ông ta trừng mắt nhìn Cao Tân Hòa một cái chỉ hận không rèn được, “Mày xem mày xem, cà lơ phất phơ, nghe Trình Dã đi làm thuê thì mày cũng đòi đi, mày tưởng việc làm thuê dễ kiếm lắm sao?”

Cao Tân Hòa không phục, “Có gì mà khó kiếm? Con nghe thím nói, chỉ cần ngồi ở đó, đóng gói hàng hoá một ngày là được một trăm rồi. Hơn nữa, thành tích của con cũng không tốt, học phí trường số một đắt thế, tốn vào người con đúng là lãng phí.”

Cao Quyền hận không thể nhấc tảng đá dưới chân lên mà gõ vào trán hắn ta.

Họ đứng chờ ở đó hơn hai mươi phút, từ xa mấy chiếc xe tải lớn chạy đến, bên trong toàn là gạch và xi măng, còn công việc của họ là phụ trách vận chuyển gạch và xi măng lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...