Chương 56: 56
Chương 56
Những ngày sau đó Giang Thời bận rộn, Trình Dã cũng bận rộn.
Giang Thời bận rộn nâng cao thành tích toán và tổng hợp tự nhiên, Trình Dã bận rộn mở studio nhỏ mà hắn đã nói. Giang Thời không hiểu quá trình cụ thể, những từ ngữ mà Trình Dã nói y không hiểu một chữ nào, chỉ khi không ngủ được mới bảo Trình Dã kể cho y nghe về cái gọi là “kế hoạch kinh doanh”.
Hiệu quả gây buồn ngủ còn hơn cả tiết học vật lý vào buổi chiều mùa hè.
Trình Dã biến thái thì đúng là biến thái, rõ ràng bận rộn như vậy, mỗi lần thi đều có thể đứng nhất. Hỏi ra mới biết, tên này đã học xong chương trình lớp 12 từ lớp 11, thậm chí khi viết ghi chú cho Giang Thời, hắn đã âm thầm hoàn thành một vòng ôn tập.
Tức đến mức Giang Thời đá cho hắn một cái.
Nhưng khoảng cách giữa hai người hơi xa, Giang Thời không có tâm trí để so sánh, chuyên tâm nhìn vào điểm số của mình đi lên từng chút một.
Vất vả trong việc học, Giang Thời đột nhiên gầy đi rất nhiều, cằm vốn đã nhọn lại càng nhọn hơn, Trình Dã có đút bao nhiêu thứ cũng không bồi bổ lại được.
Không chỉ Trình Dã xót xa, thỉnh thoảng về nhà Giang Tuyết nhìn thấy cũng rất xót.
Mùa đông ở Lâm Thành rất ít khi có tuyết nhưng sẽ có mưa nhỏ kéo dài vài tháng, thời tiết mù mịt, không khí lạnh xâm nhập vào mọi ngóc ngách, nhiệt độ nhìn không thấp lắm nhưng lạnh đến tận xương tủy.
Giang Tuyết xót Giang Thời, biết y sắp về, bắt một con gà làm thịt hầm canh.
Lửa than trong lò đang cháy mạnh, hai người ngồi quây quần bên lò, bên ngoài mưa lất phất, bên trong ánh sáng không tốt lắm.
Gần một năm trôi qua, Giang Thời không hề đen đi, con ngươi rũ xuống đen nhánh, tóc mềm mại.
Giang Tuyết biết y không thích ăn da và xương, gỡ một miếng thịt đặt vào bát y:“Đừng chỉ gắp rau, ăn nhiều thịt vào. Giáo viên chủ nhiệm của con gọi điện cho mẹ rồi, nói gần đây con tiến bộ rất nhanh, đã có thể vào top mười của lớp rồi.”
Bà lải nhải, “Mẹ nói này, chuyện thi đại học đừng quá nghiêm trọng, thi được thì thi, không thi được đi học trung cấp nghề gì cũng rất tốt, sức khoẻ mới là quan trọng nhất, ốm yếu rồi người chịu tội vẫn là con thôi.”
“Tuy mẹ và bố con không học được mấy ngày, nhưng cũng biết đi học không dễ dàng, chúng ta không cầu con xuất sắc bao nhiêu, chỉ cần con khỏe mạnh, vui vẻ là được.”
Giang Thời nắm chặt đũa, mái tóc dài hơn một chút che đi vẻ mặt trong mắt: “Con biết, con có chừng mực.”
Giang Tuyết lại gắp cho y một miếng thịt nữa:“Con biết là được, trời càng lúc càng lạnh rồi, gần đây không có việc gì, tuần sau mẹ vào thành phố dẫn con đi mua thêm quần áo mùa đông.”
Nghe vậy Giang Thời ngẩng đầu nhìn bà một cái:“Không cần mua đâu mẹ, con có hết rồi.”
Lúc này Giang Tuyết mới phát hiện quần áo trên người y đều là đồ mới. Chiếc áo khoác lông vũ màu đen trên người Giang Thời Giang Tuyết không nhìn ra chất liệu, nhưng cằm nhọn của thiếu niên rụt vào trong cổ áo, màu đen phản chiếu màu trắng, làm khuôn mặt y càng thêm đẹp hơn.
Bình luận