Chương 58: 58

Chương 58
Trình Dã quỳ trước mặt Giang Tuyết, hắn như đã biết ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến, nên lời nói ra rất bình tĩnh: “Xin lỗi dì Giang, nhưng cháu sẽ không rời xa Giang Thời.”

Sắc mặt Giang Tuyết lập tức thay đổi:“Cháu có ý gì?”

Trình Dã nói: “Cháu đã hứa với Giang Thời, dù bị đánh gãy chân cháu cũng sẽ bò về bên cạnh anh ấy. Muốn cháu rời xa Giang Thời, chỉ có hai khả năng, một là Giang Thời không cần cháu hai là cháu chết.”

“Trình Dã!” Sắc mặt Giang Tuyết tái mét:“Hai đứa mới mấy tuổi, biết thế nào là thích không? Cứ động một tí là vì tình yêu mà sống chết, hai đứa có hiểu thế nào là tình yêu không?”

“Cháu không hiểu.” Trình Dã thành thật nói: “Nhưng cháu biết, không có Giang Thời cháu sẽ chết.”

Giang Tuyết bị những lời này của hắn làm cho đỏ hoe mắt, túm lấy cái đĩa bên cạnh ném vào mặt hắn.

“Bộp”

Trình Dã không động, thậm chí không nghiêng đầu dù chỉ là một chút, cứng rắn chịu cú đánh này, không lâu sau máu đã chảy ra từ trán.

Trán hắn bị mảnh sứ cứa một vết rách, thịt da lật ra.

Mặt Trình Dã đầy máu, rõ ràng đang quỳ nhưng lưng lại thẳng tắp, luôn không chịu nhường một phân.

Giang Tuyết tức đến toàn thân run rẩy, nhưng nhìn thấy khuôn mặt đầy máu của Trình Dã lại bị dọa một phen. Bà há miệng định nói gì đó, nhưng nghĩ đến vẻ mặt ác liệt của Trình Dã vừa rồi, lại ngậm miệng lại.

Dịu lại vài giây, bà mới lên tiếng: “Dì cũng không cố ý đến làm khó cháu, dì biết cháu không dễ dàng, hai đứa đều học lớp 12 rồi, dì không muốn vì những chuyện này mà ảnh hưởng đến việc học của hai đứa. Nhưng chuyện này nó không đúng, từ xưa đến nay, đâu... đâu có hai người con trai...”

Giang Tuyết cúi đầu lau nước mắt: “Dì đã gây ra tội gì... đứa con sinh ra từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở nhà người khác, khó khăn lắm mới quay về bên dì, lại phải đối mặt với những chuyện này, cháu bảo sau này dì làm sao đi gặp người bố đã mất của nó?”

“Trình Dã, dì tự thấy chưa từng làm gì có lỗi với cháu, lúc cháu còn nhỏ dì và cháu không thân, đúng là không giúp đỡ cháu gì cả, nhưng cũng chưa từng nói xấu cháu một câu. Sau này Giang Thời về, dì thấy cháu đáng thương, nghĩ muốn cho Giang Thời thêm một người bạn, nên mới để hai đứa tiếp xúc…”

Vừa nghĩ đến đây bà lại tức không chịu nổi:“Nhưng cháu đã báo đáp dì như thế nào?” Bà đưa tay đẩy vai Trình Dã, “Cháu nói đi! Cháu đã báo đáp dì như thế nào!”

Bà vừa khóc vừa nói, “Dì cầu xin cháu được không? Buông tha cho Giang Thời, cũng buông tha cho gia đình dì được không...”

Trình Dã đứng vững như một ngọn núi, đối mặt với sự cuồng loạn của Giang Tuyết, hắn chỉ cúi đầu:“Xin lỗi dì. Nếu dì không nguôi giận, đánh mắng cháu thế nào cũng được, đánh gãy chân cháu cũng được.”

Một cái chân đổi lấy Giang Thời, Trình Dã cảm thấy mình đã lời rồi.

Hắn biết suy nghĩ của Giang Tuyết, cũng biết bà đang dùng tình cảm để đánh vào tâm lý hắn, nếu là người khác, có lẽ sẽ thật sự cảm thấy áy náy, nhưng Trình Dã là một con quái vật không có tim.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...