Chương 6: 6
Chương 6
Giang Tuyết cầm thìa đứng ở cửa bếp thò đầu ra, “Đừng nói chuyện nữa, ăn cơm thôi!”
Trên cái bàn vuông nhỏ đặt vài đĩa thức ăn, ba người ngồi mỗi người một bên. Giang Thời bưng một bát canh gà nhỏ thổi thổi, thăm dò uống một ngụm. Chất lỏng ấm nóng mang theo hương thơm trượt xuống thực quản, y nheo mắt lại.
Ngờ đâu lại ngon bất ngờ.
Trình Dã gắp một đũa khoai tây, nghe Giang Tuyết bên cạnh mở lời, “Chiều nay cháu đi đâu mà người toàn bụi thế?”
Hắn nhìn Giang Thời một cái, đưa một muỗng cơm vào miệng, “Có một công trường gần đây, cháu đi làm nửa buổi với họ.”
Giang Thời lại chậm rãi húp một ngụm canh gà, nghe lời Trình Dã nói, ánh mắt chuyển sang hắn. Dưới ánh đèn, y nhìn thấy quần áo xám xịt đầy bụi của Trình Dã.
Y im lặng lùi về phía sau một chút.
Khoảng cách nhỏ bé này Giang Tuyết không nhận ra, chỉ có Trình Dã âm thầm nắm chặt đôi đũa trong tay.
Giang Tuyết nói: “Cháu mới bao nhiêu tuổi, cái công trường đó vừa vác gạch vừa bê xi măng, cháu làm sao mà làm được?”
“Không sao.” Trình Dã cũng lùi lại, để mình cách bàn xa hơn một chút, “Cháu khỏe mà.”
“Khỏe thì sao? Cháu còn nhỏ, lỡ đâu bị thương chỗ nào, sau này thì sao?” Bà trừng mắt nhìn Trình Dã, “Lùi về sau làm gì, không gắp được thức ăn nữa rồi, ngồi lại đây!”
Trình Dã đành phải dịch lên một chút.
Giang Thời uống nửa bát canh gà, ăn nửa bát cơm với khoai tây xào là no rồi, trong suốt bữa ăn không ăn một miếng thịt gà nào.
Giang Tuyết tưởng y không thích ăn thịt gà, thực ra là bà chặt miếng quá to, cả da lẫn thịt, Giang Thời cảm thấy gặm vướng víu.
So với cái dạ dày chim của Giang Thời, Trình Dã ăn nhiều hơn hẳn, gần hết nồi cơm nhỏ hầm bằng than củi đều vào bụng hắn.
Hầu hết các món ăn trên bàn đều bị hắn quét sạch. Giang Tuyết càng nhìn càng hài lòng, liếc nhìn Giang Thời đang cúi đầu chơi trò xếp hình trên điện thoại bên cạnh, “Con xem con xem, ba ngày ăn còn không bằng người ta ăn một bữa, thảo nào gầy như cây sào vậy.”
Giang Thời chỉ thấy mình vô duyên vô cớ bị vạ lây.
Ăn xong cơm theo lẽ Trình Dã nên đi về, nhưng Giang Thời ngồi bên bếp lửa, hai má bị than hồng hun đến ửng một lớp phấn hồng nhạt, chiếc áo hoodie rộng thùng thình, một nửa xương quai xanh tinh xảo ẩn hiện.
Hắn đột nhiên không nỡ rời đi.
Giang Tuyết giữ hắn chơi một lúc, hắn liền kéo một chiếc ghế ngồi bên cạnh Giang Thời xem y chơi trò xếp hình.*
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Bình luận