Chương 61: 61
Chương 61
Giang Thời suy nghĩ hồi lâu cũng không hiểu Trình Dã đã làm cách nào để giải quyết mẹ y.
Thật ra cũng không hẳn là giải quyết xong.
Giang Tuyết vẫn cứng miệng, nhưng đã đồng ý cho Trình Dã đến nhà ăn tết, Giang Thời không ngốc đến mức không hiểu gì.
Buổi sáng trời còn nắng, buổi chiều đã bắt đầu âm u, dự báo thời tiết nói có tuyết.
Khi Giang Thời đến, Trình Dã đang lau chùi đồ đạc. Miếng gạc trên trán hắn đã được tháo ra, lộ ra một vết thương dài vài centimet, trời lạnh như vậy, hắn chỉ mặc một chiếc áo len đứng trước cửa nhà, vén tay áo lên, trong tay cầm một chiếc ghế, để lộ cánh tay rắn chắc.
Gió lạnh thổi qua, Giang Thời đội mũ áo khoác, cằm chọc vào cổ áo, đôi mắt lộ ra trông rất to.
Trình Dã đứng yên:“Đến lén lút à?”
Lời này nói ra…
Giang Thời dùng mũi giày chọc vào gót chân hắn, “Nói chuyện kiểu gì vậy?”
Trình Dã đặt chiếc ghế trong tay xuống:“Tôi sai rồi.”
Thế là Giang Thời cười lên, trong mắt toát ra một chút vẻ sống động: “Cậu đoán xem lúc nãy mẹ tôi về nói với tôi cái gì?”
Trình Dã nói: “Bảo anh đến gọi tôi về ăn tết cùng.”
Lần này đến lượt Giang Thời ngớ người:“Sao cậu biết?”
“Đoán thôi.” Trình Dã xoa xoa tay, xoa cho tay ấm lên rồi mới kéo chiếc mũ hơi lệch của Giang Thời lại ngay ngắn: “Tôi tưởng phải đợi đến ngày mai hoặc ngày kia, không ngờ dì Giang lại mềm lòng hơn tôi nghĩ.”
Một lọn tóc vểnh ra từ dưới vành mũ, Giang Thời không phát hiện, đỉnh đầu với lọn tóc vểnh lên ngẩng đầu nhìn Trình Dã:“Cậu cố ý à?”
“Không thể nói là cố ý, chỉ là làm những việc thích hợp vào thời điểm thích hợp, không thể coi là lừa gạt, nhưng cũng đã lợi dụng lòng tốt của dì ấy.”
Giang Thời hồi tưởng lại, cuối cùng cũng hiểu ra:“Tức là lạt mềm buộc chặt phải không?”
Đầu tiên là nhiệt tình một hồi, rồi sau đó lạnh nhạt một chút, cuối cùng đúng lúc bán chút đáng thương, bộ quy trình này xuống, đừng nói Giang Tuyết, ai cũng không thể chống đỡ nổi.
“Không phải chứ Trình Dã...” Giang Thời nói: “Cậu nhiều mưu mẹo thật, trước đây cũng không đối xử với tôi như vậy chứ?”
“Sao lại thế.” Trình Dã cười một tiếng: “Tôi lạnh nhạt với anh lúc nào?”
*
Tuyết tan lại rơi, màu trắng chất đống dưới đất, đây là mùa đông lạnh nhất ở Lâm Thành trong những năm gần đây.
Ngày 30 tết, nhà nào nhà nấy đều bận rộn, Giang Thời vốn lười biếng, phần lớn thời gian mùa đông đều rúc trong chăn, dù là ngày tết y cũng phải ngủ nướng đến gần 11 giờ mới dậy.
Đến trưa, tuyết chất đống lại bắt đầu tan, nước nhỏ tí tách từ mái hiên, nhưng bên trong lại rất ấm áp.
Trên bếp lò đang hầm thịt heo, Giang Tuyết cầm khăn lau đồ đạc, mùi thịt hun khói bay vào mũi Giang Thời, y đứng ở cửa phòng ngẩn người một lúc mới tỉnh lại.
Bình luận