Chương 63: 63
63.
Vương Trác không tin, ngày hôm sau đến sân bay chờ sớm.
Anh ta biết Trình Dã cao, đứng giữa đám đông lúc nào cũng nổi bật như con hạc giữa bầy gà, nên khi đám đông đi ra, Vương Trác theo bản năng liếc nhìn những người cao.
Đúng là ánh mắt đầu tiên anh ta nhìn thấy Trình Dã, nhưng giây tiếp theo lại bị người bên cạnh hắn thu hút.
Thiếu niên ăn mặc rất đơn giản, quần đen áo trắng, trời nóng, đội một chiếc mũ lưỡi trai, vành mũ kéo rất thấp, chỉ lộ nửa khuôn mặt, da trắng nõn, cằm đẹp, nghiêng đầu không biết nói gì với Trình Dã, Vương Trác liền thấy Trình Dã hiếm hoi cười một cái.
Lưu Mãn nói không sai, đúng là Trình Dã không đến một mình, nhưng Vương Trác không thể hiểu nổi, làm sao Lưu Mãn lại đoán được?
Khi anh ta còn đang ngẩn người, Trình Dã đã dẫn người đến trước mặt anh ta.
“Đây là người tôi đã nói với anh trước đây, Vương Trác.”
Vương Trác xoa đi mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, đưa tay ra với Giang Thời: “Chào cậu, Vương Trác.”
Giang Thời bắt tay anh ta:“Chào anh, Giang Thời.”
Trình Dã đứng một bên, nhìn hai bàn tay nắm lấy nhau trong thời gian ngắn ngủi, lông mày cau lại không dễ nhận ra.
Hắn tiến lên một bước, đứng giữa hai người, đưa tay kéo lấy tay Giang Thời, bao bọc lấy đầu ngón tay của y, dùng tay mình nắm chặt lại.
“Gọi xe chưa?”
“Gọi rồi.” Vương Trác nói liếc nhìn hai người, luôn cảm thấy hành vi của họ có chút quá thân mật.
Thật ra họ đứng không gần, Vương Trác cũng không nhìn thấy hai bàn tay nắm lấy nhau của Trình Dã và Giang Thời. Chỉ là bình thường Trình Dã mang lại cho anh ta cảm giác quá lạnh nhạt, anh ta tưởng Trình Dã là người có tính cách như vậy, nhưng Giang Thời đột nhiên xuất hiện khiến hắn trở nên giống như một người bình thường.
Bình thường mới thấy kỳ lạ.
Nhưng Vương Trác không nghĩ nhiều, dẫn họ đi về phía xe taxi: “Nhà hàng đặt rồi, mọi người đều đến rồi, chỉ chờ chúng ta qua thôi.”
Phía sau, không ai để ý lời nói của Vương Trác, Giang Thời rút tay ra khỏi tay Trình Dã: “Nóng chết mất, Trình Dã cậu đứng xa tôi ra một chút.”
Trình Dã lùi lại hai centimet: “Tôi thấy trên tay anh có bụi.”
Giang Thời nói: “Tôi thấy trong đầu cậu có hố.”
“...”
Vương Trác đi phía trước không hề hay biết, kéo cửa xe quay đầu cười ngây ngô:“Đến rồi, chúng ta lên xe đi.”
Xe chạy về phía nhà hàng, Giang Thời và Trình Dã ngồi phía sau, Vương Trác ngồi ghế phụ.
Nói thật, anh ta rất tò mò về Giang Thời, người mà anh ta chưa từng nghe nói đến, đặc biệt là khi y đứng cạnh Trình Dã thô kệch, sự đối lập rất rõ ràng, nhìn thế nào cũng không giống người có thể làm bạn với Trình Dã.
Bình luận