Chương 64: 64
Chương 64
Tạ Hồng nằm trên đất ngây người gần nửa phút mới hoàn hồn, gã ôm ngực ho dữ dội, nói chuyện cũng vô cùng khó khăn.
“Khụ khụ... Tống, Tống Thời, mày dám, dám đánh tao.”
Giang Thời sững sờ một lúc lâu mới phản ứng lại chuyện gì đã xảy ra, đánh thì cũng đã đánh rồi, y nhướng mày:“Lúc mày bố láo sao không sợ bị đánh?”
“Mày... khụ khụ...” Tạ Hồng chống hai tay xuống đất, trừng mắt nhìn nhóm người đứng sau lưng, “Đứng đực ra đó làm gì, đỡ tao dậy!”
Hai nam sinh phía trước cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng chạy đến đỡ Tạ Hồng dậy.
Ngực đau âm ỉ, Tạ Hồng thậm chí còn có thể nếm được một chút vị máu trong miệng, gã nuốt nước bọt, ngẩng đầu nhìn về phía Giang Thời.
Người con trai cao lớn chưa từng gặp đứng sau lưng y, trên mặt không có biểu cảm gì, ánh mắt u ám, cứ thế nhìn gã.
Tạ Hồng bị ánh mắt đó nhìn đến run lên, ngực lại đau hơn vài phần.
“Tao muốn báo cảnh sát, hôm nay mày đừng hòng thoát!”
“Vậy mày báo đi.” Giang Thời khoanh tay, thờ ơ nói: “Tao nhiều nhất cũng chỉ bị cảnh sát giáo huấn, rồi bồi thường cho mày một chút tiền thuốc men, còn mày, hôm nay báo cảnh sát, ngày mai chuyện bị tao đánh ai cũng biết...” Nói xong y liếc nhìn phía sau Tạ Hồng, nở một nụ cười rất nhạt, “Nhưng, hình như ai cũng biết rồi nhỉ.”
Tạ Hồng nghiến răng nghiến lợi đến sắp vỡ. Gã cũng muốn đánh trả, nhưng Trình Dã cao lớn đứng đó, rõ ràng không dùng nhiều sức, nhưng bắp thịt nổi lên trên cánh tay lại rõ ràng đến vậy.
Cú đá đó đã để lại bóng ma tâm lý cho gã, gã không dám, những người phía sau cũng không dám. Hai bên cứ thế giằng co.
Vài giây sau, Tạ Hồng tức giận gào lên:“Bảo vệ! Quản lý đâu! Người của nhà hàng chết hết rồi à!”
Quản lý trốn trong đám đông thấy vậy mới vội vàng chen ra: “Hai vị, hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài, các vị xem đây đúng là lũ lụt đổ vào miếu long vương, chúng tôi kinh doanh nhỏ, thật sự không chịu nổi quậy phá.”
Tạ Hồng xông lên đá cho quản lý một cái:“Tao không rảnh nghe mày nói nhảm ở đây, tao bị đánh ở nhà hàng của chúng mày, phải cho tao một lời giải thích.”
Quản lý bị đá lùi lại một bước, nụ cười trên mặt không giảm, anh ta liếc nhìn hai bên, không đoán được thân phận, không dám đưa ra quyết định.
Vài giây sau, một bảo vệ chạy nhanh đến bên cạnh anh ta, ghé tai nói nhỏ vài câu, vẻ mặt của quản lý mới thay đổi.
Anh ta cười tươi với Tạ Hồng:“Cậu cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cho cậu một lời giải thích.”
Nói xong, khi nhìn về phía Giang Thời thì mặt lạnh xuống: “Vị khách này, đánh người giữa chốn đông người như vậy không đúng chứ?”
Trình Dã tiến lên một bước định nói gì đó, Giang Thời kéo hắn lại. Y đứng trước mặt Trình Dã, vẻ mặt bình thản: “Đúng, chúng tôi đã đánh người, nhưng gã nói mấy lời mất dạy trước, chỉ là chúng tôi không kiểm soát được cảm xúc mà ra tay. Nhưng tôi cũng đã nói rồi, muốn báo cảnh sát thì cứ báo, cảnh sát nói gì chúng tôi làm theo.”
Bình luận