Chương 65: 65
Chương 65
Trương Trì càng nói Giang Thời càng ngồi không yên, trên mặt Trình Dã bên cạnh thì không thấy biểu cảm kỳ lạ gì, thỉnh thoảng còn hưởng ứng lời của Trương Trì, nhưng không hiểu sao Giang Thờ lại cảm thấy hắn đang không vui.
Y đổ đầy ly nước Trương Trì đã uống gần hết, chuyển chủ đề:“Mày đối xử với Tạ Hồng như vậy, lỡ nó có lòng trả thù mày thì sao?”
“Nó không dám đâu.” Trương Trì cười hì hì, “Cách đây không lâu cậu tao lại được thăng chức, ngày nào cũng có người chạy đến nịnh bợ nhà tao. Thầy bói nói, tao có số mệnh tốt, vượng cả nhà, họ quý tao lắm.”
Chỉ có thể nói có người sinh ra đã có số mệnh giàu sang.
Trương Trì có tiền, không chỉ không có mưu mẹo mà còn không có vẻ gì là kiêu căng, ngoại trừ lúc xuất hiện dọa người một chút, theo thời gian, dần dần quen với những người trên bàn ăn.
Mặt Lưu Mãn tròn mắt cũng tròn, đã thay đổi cách ăn mặc như HKT của mình, cả người trông sạch sẽ và vô hại, cầm ly lên nói vài câu đã tâm sự với Trương Trì.
(Note: HKT là edit tự thêm vào, từ gốc là 杀马特, cũng là chỉ cách ăn mặc dị hợm như thế này, nói HKT cho mấy bác dễ hình dung ha)
Cậu ta cười híp mắt:“Trông quan hệ của anh và Giang Thời tốt thật, quen nhau từ khi nào?”
“Chúng tôi quen nhau từ mẫu giáo, mẫu giáo Hoa Hướng Dương biết không? Hồi nhỏ hai đứa tôi học ở đó. Lúc đó mặt Giang Thời không thối như bây giờ, trắng trẻo như được tạc từ ngọc, là đứa trẻ đẹp nhất cả trường, tôi vừa nhìn đã ưng...”
Cái miệng nhỏ của Trương Trì lèm bèm: “Hồi nhỏ nó đáng yêu hơn bây giờ nhiều, lúc đó còn sợ sấm sét, sợ quá ôm gối tìm tôi ngủ cùng.”
Cậu ta càng nói, Trình Dã bên cạnh càng im lặng.
Giang Thời đá cậu ta một cái dưới gầm bàn:“Mày bớt nói lại đi.”
Trương Trì bị đá ngơ ngác:“Không phải chứ Giang Thời, mặt mày mỏng quá vậy? Hơn nữa, ở đây toàn là bạn bè, đâu có vợ tương lai của mày đâu, mày lo cái gì?”
Giang Thời: “...”
Lưu Mãn khựng lại, cũng không nói gì.
Không nói thì không nói, Trương Trì bưng bát ăn cơm, ăn một lúc cậu ta lại ghé sát vào Giang Thời, “Món ăn ở tầng này không ngon bằng tầng trên.”
Giang Thời gắp một miếng thịt bò nhét vào miệng cậu ta, “Đại thiếu gia, là mày muốn ăn ở đây với tao đấy.”
Trương Trì nói: “Không phải gọi mày lên mà mày không lên sao, thật ra cũng có thể gọi bạn bè mày lên cùng, tao mở thêm một phòng riêng là được.”
Có thể nói là đại thiếu gia Trương vừa ngốc vừa nhiều tiền.
Đại thiếu gia Trương lại nói: “Mày xem mày sống khổ sở thế nào, ăn cũng không được ngon, mặc cũng không được tốt, tao cho tiền mày lại không lấy.”
Giang Thời: “...”
Trình Dã kéo ghế đứng dậy, “Tôi đi vệ sinh.”
Giang Thời nhìn hắn một cái, đối phương chỉ để lại cho y một cái lưng.
Bình luận