Chương 66: 66
Chương 66
Trình Dã mất vài giây mới phản ứng lại y đang nói gì, hắn tựa vào giường, đầu ngón tay lướt qua mí mắt Giang Thời đang ửng hồng.
“Sao lại hỏi như vậy?”
Giang Thời nhắm mắt lại, nếp nhăn càng sâu hơn: “Vì cậu lúc nào cũng động dục không phân biệt trường hợp.”
Không thể trách y dùng từ “động dục”, y cảm thấy Trình Dã lúc đó chẳng khác động dục là mấy, dường như không có lý trí, trong đầu toàn là chuyện đó.
Trình Dã cũng không biết mình bị làm sao, nhưng hắn không cảm thấy mình nghiện, dù có cũng chỉ nghiện Giang Thời. Hắn biết có lẽ mình không bình thường, bèn hỏi Giang Thời, “Dọa anh rồi à?”
Giang Thời cuộn chăn lại, “Cũng được... chỉ là…”
Trình Dã nói: “Hay là tôi đi bệnh viện khám xem?”
Hắn nói vậy, Giang Thời ngược lại lại xót xa:“Cũng không có gì to tát, không nói nữa, ngủ đi.”
Nói xong, cả người y cuộn vào trong, chừa lại nửa cái chăn.
Trình Dã chống vào giường, từ từ cười.
Trương Trì luôn nói tính tình Giang Thời không tốt, nhưng trong mắt Trình Dã, không có ai mềm lòng hơn y.
Ngày hôm sau, vẫn là một ngày nắng đẹp.
Đã hứa với Trương Trì sẽ đi chơi, Giang Thời dậy từ sớm. Y tỉnh dậy thì trong phòng chỉ có một mình, đợi y vệ sinh cá nhân xong thì Trình Dã đang xách bữa sáng về.
Hắn tuân thủ khí chất của một người chồng, giúp Giang Thời dọn dẹp đồ đạc.
“Hôm nay dự báo thời tiết nói có mưa, mặc dù bây giờ có nắng, nhưng vẫn phải mang theo ô. Tiền tôi để trong ngăn kéo của ba lô, muốn mua gì thì mua, trời nắng to, mũ vẫn phải đội...”
Giang Thời từ một đống đồ ăn sáng chọn lấy một cái bánh bao, ngồi nhai nhồm nhoàm, tai này lọt tai kia.
Trình Dã lại nói: “Vốn dĩ định đi chơi với anh nhưng vì anh đi chơi với Trương Trì, vậy hôm nay tôi đi tìm nhà trước.”
Giang Thời lúc này mới nhìn hắn, “Nhà? Nhà gì?”
“Ngày nào cũng ở khách sạn không được, tôi định thuê một căn nhà gần khu đại học, sau này lên đại học thì dọn ra ở.”
“Hả?” Giang Thời sững sờ, “Không ở ký túc xá trong trường à?”
Trình Dã cúi đầu nhìn y từ trên cao.
“...”
Giang Thời cắn một miếng bánh bao.
Không ở thì không ở, làm gì mà mặt hung dữ vậy?
Ngồi một lúc y lại không nhịn được nói: “Hay là từ từ đã? Lỡ tôi thi không đậu thì sao?”
Trình Dã “xoẹt” một tiếng kéo khóa ba lô lại, “Không có lỡ, Giang Thời.”
Vừa thấy hắn như vậy, Giang Thời bực mình, rút chân ra khỏi dép lê đá vào bắp chân Trình Dã một cái: “Hôm qua còn mặt dày mày dạn nằm dưới gầm giường nhận lỗi với tôi, qua một đêm, cậu bắt đầu bày cái mặt đó ra với tôi rồi à?”
Bình luận