Chương 68: 68

Chương 68

Căn nhà Trình Dã thuê nằm giữa hai trường đại học, là căn hộ hai phòng ngủ không rộng rãi lắm, nhưng vị trí và giao thông đều rất thuận tiện.

Trên đường về hắn mua một ít rau và trái cây.

Sự lười biếng của Giang Thời hắn đã lĩnh hội từ lâu, nhiều thứ không chịu ăn căn bản không phải vì không thích, chỉ là thấy phiền phức, bóc vỏ phiền phức, dính nước bẩn vào tay lại phải rửa. Để y ăn nhiều hơn, mỗi lần Trình Dã đều gọt vỏ, bỏ hạt, cắt thành miếng nhỏ cắm tăm rồi đặt trước mặt y.

Tổ tông nhỏ vừa về phòng đã bật điều hòa nằm trên sofa, sợi tóc dài ra rủ xuống, ủ rũ như chủ nhân của nó.

Trình Dã xách trái cây và rau vào bếp.

Hắn cao lớn, nhà bếp không rộng rãi lắm, đôi chân dài vai rộng vừa bước vào đã che mất hơn nửa ánh sáng.

Trình Dã cắt dưa hấu, lại bóc lựu, vỏ nho cũng bóc ra để chung với hạt lựu.

Giang Thời nheo mắt lại, hóng gió lạnh mơ màng ngủ gật.

Một cái bóng che phủ, rồi mái tóc trên trán được một bàn tay vén lên. Lúc này y mới mở mắt, nhìn những ngón tay thô dài của Trình Dã có chút vụng về cầm một chiếc kẹp tóc hình dâu tây nhỏ, dưới ánh mắt của y, “cách” một tiếng kẹp tóc mái lại.

Trước mắt đột nhiên sáng sủa hẳn lên, Giang Thời sững sờ hai giây, đưa tay lên đầu sờ sờ, sờ thấy hai chiếc lá nhỏ rủ xuống dưới quả dâu tây.

“Cái gì vậy?”

Trình Dã nói: “Kẹp tóc.”

Đương nhiên Giang Thời biết đó là kẹp tóc:“Cậu lấy ở đâu ra?”

Lại còn là kẹp tóc dâu tây đáng yêu như vậy.

“Mua.” Trình Dã nói: “Hôm qua thấy anh ăn cơm cứ gạt tóc, chắc là mồ hôi làm tóc dính vào mắt, sáng nay ra ngoài mua bữa sáng tiện thể mua một cái kẹp tóc.”

Tóc hắn cũng như người hắn, vừa thô vừa cứng, không giống Giang Thời, chất tóc của Giang Thời rất mềm, chỉ khi ngủ không ngoan mới có vài sợi không nghe lời vểnh lên.

Tóc được kẹp lại ngoan ngoãn nằm trên đỉnh đầu, khuôn mặt bên dưới có vẻ ngây ngốc, hai má bị nắng hun đỏ còn chưa tan hết.

“Rất đáng yêu.” Hắn nhận xét.

Không có chàng trai nào thích lời nhận xét “đáng yêu”, Giang Thời ném cái gối vào người Trình Dã.

Trình Dã cầm lấy gối đứng dậy, lót lại dưới đầu y: “Tối nay muốn ăn gì?”

Giang Thời lật người, cằm nhọn chọc vào gối: “Không muốn ăn, không có khẩu vị.”

“Được rồi.” Trình Dã nói: “Vậy hầm thịt bò, rồi xào vài món rau.”

“...”

Căn nhà có ánh sáng rất tốt, năm giờ chiều mặt trời vẫn chưa lặn, phòng khách sáng sủa.

Giang Thời như một con mèo không xương, cựa quậy lật người, gối đầu nhìn Trình Dã nấu ăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...