Chương 7: 7
Chương 7
Trình Dã túm hắn ta lùi lại một bước, rồi buông tay, “Nói chuyện thì nói chuyện, dựa gần như vậy làm gì?”
Cao Tân Hòa chỉ thấy sau gáy tê rần, hắn ta đưa tay sờ sờ, không hiểu sao Trình Dã lại tức giận, “Cái này không phải chưa gặp bao giờ sao, đúng rồi, anh làm gì ở đây vậy?”
Trình Dã hỏi hắn ta, “Cậu đến làm gì?”
Sự chú ý của Cao Tân Hòa lập tức bị đánh lạc hướng, “Hôm qua Dì Giang mượn cái cuốc ở nhà tôi, chiều nay mẹ tôi phải đi đào đất, bảo tôi đến hỏi dì ấy còn dùng nữa không, nếu không dùng thì tôi mang về.”
Trình Dã kéo ghế ngồi giữa Cao Tân Hòa và Giang Thời, cắm cán gỗ đã gọt vào chỗ nối của cái cuốc, cầm rìu gõ gõ rồi đưa cho Cao Tân Hòa, “Hôm qua dì Giang không cẩn thận đào gãy, bây giờ sửa cho cậu rồi, cầm đi.”
Cao Tân Hòa ngơ ngác nhận lấy cái cuốc, “Anh còn biết sửa cái này à...” Hắn ta nhìn xung quanh, cuối cùng cũng tìm ra chỗ không hợp lý, “Không phải, sao hai người lại ở cùng nhau vậy?”
Anh em tốt của hắn ta đang lén lút làm gì sau lưng hắn?
Giang Thời thong dong ngồi trên ghế, so với Trình Dã bên cạnh thì y chẳng khác nào một địa chủ đang bóc lột công nhân dài hạn.
Y ho một tiếng, giải thích, “Trên đường về nhà tôi bị cậu ấy tông trúng, trật chân, cậu ấy thấy áy náy nên đến thăm tôi.”
Cao Tân Hòa gãi gãi đầu rồi lại nhìn Trình Dã, bắt đầu nghi ngờ mức độ hiểu biết của mình về người anh em này.
Trình Dã lại có lòng tốt như vậy sao?
Nhưng khi hắn ta nhìn khuôn mặt Giang Thời, trong lòng đột nhiên có hơi hiểu ra. Nếu hắn ta đụng trúng một người đẹp trai như vậy, hắn ta cũng sẽ cảm thấy áy náy. Vừa gặp Giang Thời Cao Tân Hòa đã không muốn đi, bất chấp ánh mắt lạnh lùng của Trình Dã, tự nhiên lấy ghế ngồi cạnh Giang Thời bắt chuyện.
“Trông anh hoàn toàn không giống Giang Kiến An.”
Giang Kiến An chính là Tống Kiến An hiện tại.
Cao Tân Hòa nói: “Giang Kiến An vừa đen vừa gầy, giống hệt con khỉ. Tất nhiên không chỉ cậu ta đen, thực ra thì người ở đây đều đen, thầy giáo nói là do tia cực tím ở đây mạnh. Nhưng tôi cảm thấy Giang Kiến An đen hơn những người khác một chút, chắc là do di truyền.”
“Cậu ta là một người rất nhàm chán, cả ngày chỉ biết học. Mỗi lần mẹ tôi đánh tôi, mở đầu đều là Giang Kiến An thế này thế kia, cả làng này tôi ghét cậu ta nhất.”
Giang Thời nghe nói thì bật cười.
Có lẽ sợ y nghĩ nhiều, những người khác khi nhắc đến Tống Kiến An trước mặt y đều rất kiêng dè. Có lẽ não Cao Tân Hòa bị thiếu một sợi dây thần kinh, nhớ ra gì thì nói đó.
Trình Dã đứng phía sau đá vào mông hắn ta một cái.
Cao Tân Hòa ôm mông quay đầu lại, khó hiểu nhìn hắn, “Không phải chứ anh, anh đá tôi làm gì?”
Trình Dã: “...”
Giang Thời lại không thấy giữa mình và Tống Kiến An có gì đáng xấu hổ, y chủ động hỏi Cao Tân Hòa, “Vậy cậu ta là người thế nào?”
Bình luận