Chương 70: 70

Chương 70

Giang Thời lật người, quay mông lại với Trình Dã: “Tôi tự làm.”

Trình Dã coi như không nghe thấy, móc vào cạp quần của Giang Thời, không biết dùng sức kiểu gì, mặc cho y giãy giụa phòng thủ, một lúc sau đã bị lột sạch.

Bàn tay to lớn có lực tách chân y ra.

Cảnh tượng trùng lặp với một số khoảnh khắc vào buổi tối, mí mắt Giang Thời giật giật, đưa chân đá vào vai Trình Dã.

Trình Dã không động đậy, ngược lại là cơ bắp săn chắc trên vai hắn làm chân Giang Thời đau. Đánh không lại, mắng không phản ứng, Giang Thời chán nản dang chân ra, không nhúc nhích nữa.

Trình Dã khựng lại, nặn thuốc mỡ ra, cẩn thận bôi thuốc lên mặt trong đùi y đang đỏ ửng.

Giọng hắn đều đều, xen lẫn một chút bất lực:“Thiếu gia nhỏ, không cho làm thì thôi, sáng ngủ dậy lại giận dỗi như vậy, còn khó hầu hơn cả hoàng đế.”

Hoàng đế nhỏ Giang Thời: “...”

Y bị lạnh co rúm lại, dáng vẻ để lộ trước mặt người khác quá xấu hổ, y ôm một cái gối trong lòng che tầm nhìn.

“Đây là vấn đề của tôi sao? Đây rõ ràng, rõ ràng là cậu...”

“Là tôi làm sao?”

Giang Thời im lặng.

Bôi xong mặt trong, Trình Dã đưa một ngón tay vào trong: “Không cho tôi vào, ma sát đùi còn giận, nếu thật sự vào được, không phải thiếu gia muốn ăn thịt tôi luôn sao.”

Giang Thời: “...”

Cái giọng điệu này, làm như y là kẻ bạc tình không bằng.

Y nói: “Cái thứ của cậu như của con lừa, làm sao mà vào được?”

Lực tay Trình Dã mạnh hơn một chút, làm người trên sofa run lên, “Tôi đã nói là vào được.”

“Cái miệng dưới của anh tham ăn hơn cái miệng trên nhiều.”

Vừa nói, hắn khẽ thở dài, “Chỉ là quá yếu ớt, ba ngón tay thôi cũng sưng.”

Giang Thời: “...”

Một người phải mặt dày đến mức nào, mới có thể giữa ban ngày nói ra những lời này một cách bình thản cơ chứ?

Nói đến ngón tay, ánh mắt Giang Thời không khỏi rơi xuống, nhìn thấy bàn tay Trình Dã đang cầm tuýp thuốc mỡ.

Tuýp thuốc mỡ có kích thước bình thường lọt thỏm trong lòng bàn tay hắn, dù không làm nông, Trình Dã cũng làm việc hàng ngày, vết chai trên tay vẫn dày, các khớp xương nổi rõ, lòng bàn tay rộng, nhiệt độ cơ thể cao hơn người thường rất nhiều, giống như một thanh sắt nung nóng, lại còn rất linh hoạt, đâm vào đâu tê dại đến đó.

Ba ngón tay đã đến giới hạn, chứ đừng nói đến những thứ khác.

Giang Thời vẫn còn sợ hãi mà nhúc nhích mông lùi lại, mới lùi được một chút đã bị Trình Dã tóm lấy kéo về phía trước, “Tránh cái gì?”

Y nghẹn lại, cẩn thận nói: “Trình Dã, cậu không thấy kích thước của chúng ta chênh lệch hơi lớn sao?”

“Không thấy.” Trình Dã đưa ngón tay thứ hai vào, “Đó là do thiếu gia quá chặt, làm nhiều sẽ lỏng ra.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...