Chương 76: 76
Chương 76
Khi Trình Dã quay về đã gần hai giờ sáng, đèn phòng khách không tắt, Giang Thời đã ngủ gục trên ghế sofa.
Dưới ánh đèn, lông mi y dày và dài, nghiêng người co mình lại, điện thoại đè dưới mặt, đường viền kim loại ép trên mặt y tạo ra hai vết đỏ.
Trình Dã rút điện thoại ra, rồi bế y vào phòng.
Giữa đường Giang Thời tỉnh lại, nghiêng đầu ngửi trên người hắn một cái, không ngửi thấy mùi rượu, ngược lại ngửi thấy chút hương trà nhàn nhạt.
“Cậu về rồi à, mấy giờ rồi?”
Trình Dã nhét người vào trong chăn, “Còn mấy phút nữa là hai giờ, ngủ đi, tôi đi tắm.”
Giang Thời tỉnh lại một lúc ngắn ngủi, nghe xong lời đó cuộn chăn lật người, lại chìm vào giấc ngủ.
Trình Dã đứng bên giường nhìn một lúc, quay người ra khỏi phòng.
Đèn phòng khách vừa bế Giang Thời vào đã tắt, ngoài cửa ánh đèn đường hắt vào chút ánh sáng lờ mờ, cả người Trình Dã chìm vào ghế sofa.
Bóng tối bao trùm hắn, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt, chỉ có bóng lưng trông rất trầm lặng.
Hắn đứng dậy lấy ra một chai bia từ tủ bên cạnh, bia còn thừa lại của lần tụ họp trước, người khác lười lấy, hắn mang về nhà.
Một tay Trình Dã xách bia, một tay cầm ghế đi ra ban công.
Thành phố chìm vào giấc ngủ, mưa tạnh, trên trời xuất hiện những vì sao lấp lánh. Hắn dang chân, hai tay chống trên đầu gối, một tay cầm chai bia há miệng cắn, nắp chai “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
Trình Dã đối diện với những vì sao lấp lánh uống một ngụm bia, lấy điện thoại ra, như đã làm rất nhiều lần, thành thạo tìm đến thư mục, mở đoạn video được giấu bên trong ra.
Đoạn video không dài, trước sau chưa đến hai mươi phút.
Bảo vệ tưởng hắn chỉ lấy đoạn ở cửa phòng y tế, thật ra Trình Dã đã làm chút thủ thuật, cả camera phòng y tế cũng ở trong tay hắn.
Ánh sáng của video chiếu lên mặt hắn tạo thành những mảng sáng màu sắc đan xen.
Mặt mày Trình Dã bình tĩnh nhìn, uống xong một chai bia rẻ tiền.
Vương Trạch Khải là bi, nói đơn giản là nam nữ đều thích.
Gia đình làm kinh doanh bất động sản, hai năm nay ngành xây dựng phát triển, có thể nói là kiếm được bộn tiền.
Gã thích chơi bời, nhưng lại không muốn chịu trách nhiệm, nên cách tốt nhất chính là dùng tiền.
Vương Trạch Khải có chút đầu óc, nhưng không nhiều. Gã biết có những người không thể chọc, thường chọn những người có gia cảnh không tốt để ra tay, xong việc cho chút tiền rồi uy hiếp dụ dỗ một phen, cơ bản không ai dám gây chuyện.
Giang Thời là một ngoại lệ.
Y quá đẹp, đứng ở đó dường như bẩm sinh đã phát sáng.
Gã đã điều tra về y, người nông thôn đến từ Lâm Thành, chỉ nhìn địa chỉ gia đình, hoàn toàn không thể tưởng tượng được một nơi như vậy lại có thể sinh ra một người như thế, huống hồ quần áo trên người cũng không hề rẻ.
Bình luận