Chương 78: 78

Chương 78

Hóa ra khi con người cạn lời đến cùng cực thì sẽ cười.

Giang Thời lật trang sách trong tay kêu “soạt soạt”, “Được rồi, cậu muốn mặc gì thì mặc, dù sao người bị chê là keo kiệt cũng không phải tôi.”

Trình Dã nhìn y mấy giây, ghé lại gần, “Anh giận rồi à?”

Hắn không thể hiểu nổi, “Sao lại giận?”

Hắn hỏi một cách chân thành, nhưng Giang Thời nghe lại thấy bốc lên một ngọn lửa vô danh.

Y cũng không biết tại sao mình lại giận, chỉ là mỗi lần thấy Trình Dã đối xử không tốt với bản thân, trong lòng lại cảm thấy khó chịu.

Y biết từ nhỏ Trình Dã đã sống khổ, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm là chuyện thường, sau này lớn hơn một chút, mới dựa vào đôi tay của mình mà sống tạm như một con người.

Giang Thời chưa từng thấy dáng vẻ lúc nhỏ của Trình Dã, nhưng chỉ dựa vào những câu nói vụn vặt hắn kể lại, đã đủ để trong lòng y cảm thấy không dễ chịu.

Có lẽ vì hồi nhỏ không có ai yêu thương, bây giờ lớn rồi, y lại hy vọng Trình Dã có thể đối xử tốt với bản thân hơn một chút.

Kết quả thì sao? Trình Dã lại dồn hết tiền cho y.

Quần áo trong tủ của y gần như chất đầy, ngược lại Trình Dã, mặc đi mặc lại chỉ có mấy bộ đó, chỉ cần Giang Thời không mua cho hắn, hắn có thể mặc mấy bộ quần áo cũ đó đến khi nào trời đất già đi.

Kiếm tiền thì không thiếu cực khổ, còn niềm vui tiêu tiền lại để Giang Thời trải nghiệm hết.

Giang Thời có hơi đau đầu.

Trình Dã ngồi bên cạnh y suy nghĩ một lúc, cảm thấy mình đã tìm ra lý do y giận, “Anh thấy tôi mặc đồ rẻ tiền, trông keo kiệt, đi cùng anh thì mất mặt à?”

Hắn cúi đầu nhìn chiếc quần đã giặt đến bạc màu, lại nhìn Giang Thời ăn mặc bóng bẩy.

Hắn không hiểu thời trang, nên mỗi lần mua quần áo cho Giang Thời đều chọn đồ đắt tiền.

Giang Thời đẹp, mặc gì cũng đẹp, hắn mặc đồ rẻ tiền đứng bên cạnh y không giống người yêu, cũng không giống bạn bè, ngược lại giống thiếu gia và tùy tùng.

Trong chốc lát, trong lòng Trình Dã vang lên tiếng còi cảnh báo.

Cái gì mà cái gì? Giang Thời nhíu mày, “Tôi không có ý chê bai cậu...”

Trình Dã nói: “Tôi biết rồi, tôi về sẽ bắt đầu mua quần áo.”

Giang Thời: “...”

Cậu lại biết cái gì rồi?

Trình Dã thật sự cảm thấy không sao cả.

Đối với hắn, chỉ cần không trần truồng, mặc gì cũng như nhau. Dù sao hắn sống thô, mặc lụa lên người, những vết chai sạn trên tay cũng có thể làm hỏng lụa.

Nhưng Giang Thời thì khác. Đối với hắn, thiếu niên giống như một món đồ sứ quý giá dễ vỡ, hắn phải cung phụng, nuôi dưỡng, cẩn thận nâng niu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...