Chương 8: 8

Chương 8

Trình Dã về đến nhà thì đã gần mười một giờ đêm.

Lúc này ngôi làng vốn yên tĩnh lại vang lên những tiếng ồn ào mơ hồ. Hắn đến gần hơn, phát hiện trước cửa nhà mình tụ tập khá nhiều người.

Cao Tân Hòa cũng ở trong đám đông, hắn ta là người đầu tiên phát hiện ra Trình Dã, lập tức gọi “Anh Trình”.

Mọi người quay đầu lại nhìn thiếu niên đang trở về trong cái lạnh, ánh mắt phức tạp. Có sự thương hại, có sự tiếc nuối, và cả sự tò mò muốn xem kịch hay.

Ánh mắt Trình Dã xuyên qua đám đông, nhìn thấy tình trạng hiện tại của căn nhà mình.

Cửa nhà bị tạt sơn đỏ, trên tường gỗ viết hai chữ “Trả tiền” chói mắt, cánh cửa chính bị giật đến lung lay sắp đổ, đồ đạc bên trong vứt lung tung trên đất, cả căn nhà bị lục tung, những thứ có giá trị đều bị lấy đi hết.

Cao Tân Hòa đi đến bên cạnh hắn, lắp bắp mở miệng, “Tôi cũng vừa mới nghe thấy động tĩnh, chạy qua xem thì đã thành ra thế này rồi.”

Cao Quyền cũng ở bên cạnh, gần đây ông bị cảm, ho đến khản cả tiếng, “Tạo nghiệp quá, đây là chuyện gì thế này! Thằng Trình Kiến Bân là người thế nào ai mà không biết? Món nợ cờ bạc thằng đó nợ, bắt một đứa trẻ còn đang đi học như nó trả thì sao mà trả nổi?”

“Anh Quyền, không thể nói như vậy được...” Có người nói, “Trình Dã đáng thương thật, nhưng tiền của người ta cũng là tiền, không thể cứ thế mà cho không nó được chứ?”

“Không phải tôi nói, chúng tôi cũng là người tốt bụng, thằng Trình Kiến Bân còn nợ nhà tôi hai trăm tệ đấy, chúng tôi cũng thấy Trình Dã đáng thương nên mới không đòi thôi.”

“Đúng vậy, Trình Dã to con thế kia, đi làm thuê cùng bọn họ, chẳng mấy năm là trả hết thôi?”

“Các người nói cái gì vậy?” Cao Quyền ho đến đỏ cả mặt, “Nó vẫn còn là một đứa trẻ, các người nói những lời này là muốn ép chết nó sao?”

Một tiếng rầm vang lên, đám người đang cãi nhau ầm ĩ giật mình.

Trình Dã trực tiếp tháo cánh cửa chính bị đá lệch xuống. Hắn vừa buông tay, cánh cửa đổ sầm xuống đất, bụi bay mù mịt.

“Tiền tôi sẽ trả, mọi người về đi.”

Ánh mắt hắn quá lạnh, lạnh đến không giống một đứa trẻ mười bảy tuổi. Một số người còn muốn nói thêm gì đó nhưng nhìn tình trạng nhà hắn như vậy, cũng hiểu rằng dù có bán Trình Dã đi cũng không trả hết tiền.

Mọi người đều là hàng xóm láng giềng, than phiền vài câu thì được, nói nhiều quá sẽ mất hòa khí. Họ nhìn căn nhà bị cướp sạch của Trình Dã mà thở dài tiếc nuối một lúc, rồi lần lượt rời đi.

Chỉ còn Cao Tân Hòa và Cao Quyền ở lại.Cao Quyền nhìn Trình Dã tháo nốt cánh cửa bên kia, “Cháu...”

Trình Dã bước vào phòng khách kéo đèn sáng lên, dựng chiếc ghế trên đất dậy, “Muộn rồi, bác Cao về đi.”

Cao Tân Hòa nói: “Nhà anh thành ra thế này rồi, hay là anh về ngủ một đêm ở nhà tôi đi?”

“Không cần.” Trình Dã dựng tủ lên, “Tôi một mình được.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...