Chương 80: 80
Chương 80
Giang Thời vớ lấy quả cam đặt bên cạnh ném vào người Trình Dã, "Cậu ngậm miệng lại cho tôi được không!"
Lát nữa về y sẽ xóa ngay cuốn tiểu thuyết vớ vẩn kia.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Giang Thời hỏi hắn: "Cậu không thấy cuốn tiểu thuyết đó lạ lắm à?"
Trình Dã lại bóc cho y con tôm, "Lạ chỗ nào? Tôi thấy viết hay mà."
"Hay chỗ nào? Tên nhân vật chính với cả mấy tình tiết trong đó..." Giang Thời chậc chậc một lát, "Không phải là người quen của bọn mình viết đấy chứ?"
Trình Dã không phủ nhận suy đoán này của y, chỉ hỏi: "Thế anh nghĩ là ai?"
Cuốn tiểu thuyết kia ngập tràn các cảnh giới hạn độ tuổi, ngoài làm tình ra thì vẫn là làm tình, Giang Thời thật sự không nghĩ ra nổi bên cạnh mình lại có một nhân tài như vậy. Hơn nữa, bối cảnh truyện là thời cấp ba, tiểu thuyết cũng được đăng tải từ hai năm trước, xấp xỉ thời gian y trở về Lâm Thành, thế này thì tìm càng khó hơn.
Y đá Trình Dã một cái dưới gầm bàn, "Chắc chắn là cậu đắc tội với ai rồi, người ta tức không chịu được nên mới viết loại tiểu thuyết này để trả thù cậu."
Trình Dã thấy oan ức, "Nhân vật chính có hai người, sao lại là tôi đắc tội với người ta?"
Giang Thời đáp: "Tính tôi tốt thế này, sao mà đắc tội với ai được chứ?"
Trình Dã: "..."
Trình Dã đành gánh cái tội này vậy, hắn rút khăn giấy lau tay, "Đừng nghĩ nhiều quá, trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến thế? Biết đâu chỉ là ngẫu nhiên thôi, người tên này cũng nhiều mà."
Tiểu thuyết đã ngừng cập nhật từ lâu, bây giờ đến tác giả cũng không tìm được, muốn truy cứu cũng chẳng có cách nào, Giang Thời cũng chỉ đành tự an ủi mình như vậy.
Ăn cơm xong, cũng đến lúc y phải về trường.
Trời dần vào đông, Trình Dã soạn cho y mấy bộ đồ mùa đông, lại mua thêm ít đồ ăn vặt y hay ăn.
Nhà thuê cách trường không xa lắm, đi bộ cũng chỉ mất hơn mười phút.
Ngoài trời đang mưa phùn, Giang Thời đút hai tay vào túi áo, lúc mở miệng còn có thể phà ra hơi trắng.
Y nói với Trình Dã: "Tôn Thiên Vũ lại tìm tôi, nhưng lần này không phải tạp chí của họ mà là của bạn anh ta. Anh ta thấy tôi hợp nên giới thiệu tôi qua đó."
"Hợp đồng đâu?"
"Anh ta gửi cho tôi rồi, lát nữa tôi gửi cho cậu xem."
Dù sao thì Trình Dã cũng rành hơn y, hắn thấy được thì Giang Thời mới đi.
Hợp đồng không có vấn đề gì, quen biết lâu như vậy, Tôn Thiên Vũ cũng không đến nỗi lừa y. Nhưng hôm chụp hình Trình Dã lại có cuộc họp, Giang Thời đành phải tự đi một mình.
Mấy hôm trước không khí lạnh tràn về, Giang Thành hạ nhiệt chỉ sau một đêm, còn chưa tới tháng mười hai mà Giang Thời đã phải quấn mình như quả bóng.
Bình luận