Chương 82: 82

Chương 82

Thực ra đắc tội với ai đã quá rõ ràng, chỉ là Giang Thời không ngờ Khương Khải Lạc lại làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình như vậy.

Tôn Thiên Vũ nói: "Trước đây tôi đã định nói với cậu rồi, nhưng lúc đó cậu còn đang đi học, học sinh thì học là chính nên tôi không nói. Tôi có một người bạn là quản lý nghệ sĩ, anh ấy vừa nhìn thấy ảnh của cậu đã thấy cậu rất hợp làm ngôi sao. Công ty của họ tuy không phải công ty lớn, nhưng trong giới cũng khá có tiếng, cậu có muốn suy nghĩ một chút không?"

Giang Thời không ngờ mình cũng có ngày được săn tìm ngôi sao để mắt tới, y cười cười, "Thôi bỏ đi, làm ngôi sao mệt lắm, không hợp với tôi."

Tôn Thiên Vũ cũng nhìn ra, phần lớn thời gian Giang Thời đều rất lười, so với việc kiếm tiền, trông y giống như tùy tiện tìm việc gì đó để làm cho đỡ rảnh rỗi hơn.

Vì vậy, công việc bị hỏng y cũng không có cảm giác gì, mỗi ngày chỉ đi học, tan học về ký túc xá chơi game, cuối tuần thì được Trình Dã cung phụng như tổ tông.

Khương Khải Lạc cứ ngỡ y sẽ sầu đến mức ngày đêm ăn không ngon ngủ không yên, biết đâu sau này còn phải khóc lóc đến cầu xin gã.

Kết quả là hai tuần trôi qua, Giang Thời bước lên cân còn tăng thêm một cân rưỡi. Trình Dã nhìn chằm chằm vào con số rồi trầm tư.

Gần đây công ty của họ mới ra mắt một game đối kháng, chưa đầy hai tháng đã nổi đình nổi đám khắp hang cùng ngõ hẻm.

Đến lúc này, nhiều người mới chú ý đến công ty nhỏ vô danh này, mới thấy được ông chủ đằng sau mới chỉ ngoài hai mươi tuổi.

Trình Dã trở nên nổi như cồn ngay lập tức, mỗi ngày đều có vô số lời mời và tiệc tùng. Hợp tác kinh doanh, chuyện công ty, cộng thêm việc hắn còn phải đi học, chỉ hận không thể phân thân làm ba người.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn chú ý đến cân nặng ngày một tăng của Giang Thời.

Giang Thời không dễ béo, khó khăn lắm mới nuôi được chút thịt, chỉ cần vận động một chút, thậm chí là bị cảm một trận là lại sụt đi.

Hai tuần tăng một cân rưỡi, không có nghĩa là Trình Dã nuôi tốt, mà chỉ có thể nói là hai tuần này có lẽ tổ tông nhỏ nào đó không hề động đậy, ngoài ăn ra thì chỉ có ngủ.

Gần đây trời ngày càng lạnh, Giang Thành ở phía bắc gần hơn Lâm Thành một chút, tháng mười hai đã có tuyết rơi.

Căn nhà thuê ở khu chung cư cũ, tuy có thang máy nhưng nhìn chung cơ sở vật chất đã hơi cũ, Trình Dã định chuyển nhà.
Giang Thời ở quen rồi, không muốn đổi. Y nói không đổi là không đổi, Trình Dã đã dành dụm tiền, dự định sẽ mua nhà thẳng luôn.

Bên ngoài tuyết trắng xóa, trong nhà bật điều hòa. Máy giặt bị hỏng, vị tổng tài nổi như cồn Trình Dã mặc chiếc áo ba lỗ, tay cầm cờ lê ngồi xổm ngoài ban công sửa máy giặt. Giang Thời lững thững ra ngoài đi vệ sinh, lúc về nhìn thấy cái cân, tiện chân bước lên cân thử.

"Trình Dã!" Y gọi: "Tôi nặng thêm một cân rưỡi rồi."

Trình Dã xách cờ lê đi tới, hắn cúi đầu nhìn con số, chìm vào suy tư.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...