Chương 83: 83
Chương 83
Trình Dã phủi phủi tay, đưa tay ra móc một cái, chiếc ba lô trên lưng Giang Thời đã rơi vào tay hắn:"Đừng phí lời với loại người này, anh ta không muốn, tự nhiên sẽ có người khiến anh ta muốn."
Giang Thời liếc nhìn Khương Khải Lạc một cái, quay người đi chưa được mấy bước, sau lưng đã vọng đến giọng nói có chút tức tối của gã:"Không phải cậu thật sự nghĩ Giang Thời là thứ tốt đẹp gì đấy chứ?"
Trình Dã nhíu mày, quay đầu lại.
Khương Khải Lạc tưởng rằng lời nói của mình đã thu hút được sự chú ý của hắn, liền nở một nụ cười có chút đắc ý với Giang Thời.
"Để tôi nói cho cậu biết trước đây cậu ta là loại người gì. Cậu ta chính là một tên trộm đã cướp đi thân phận của người khác, chỉ là một người nghèo từ quê lên, lại ngang nhiên sống cuộc sống thiếu gia hơn mười năm. Ham hư vinh, nịnh hót kẻ quyền thế, trước đây ở Lâm Thành hoàn toàn dựa vào anh em của tôi bảo vệ, sau này anh em tôi ra nước ngoài, cậu ta lại tìm đến cậu.”
"Cậu ta quen dùng khuôn mặt đó để lừa gạt người khác, không phải cậu thật sự nghĩ mình đặc biệt ở chỗ cậu ta đấy chứ? Nói cho cùng, chẳng phải cậu ta nhìn trúng tiền và quyền thế của cậu sao, đến khi cậu không còn gì cả, cậu ta chạy còn nhanh hơn ai hết."
Bàn tay Giang Thời co trong tay áo bất giác siết chặt lại. Y biết những lời Khương Khải Lạc nói không phải là sự thật, nhưng trong mắt họ, y hiển nhiên là loại người như vậy. Y không giải thích, mà quay đầu nhìn về phía Trình Dã.
Trình Dã sờ sờ túi khoai tây trong tay: "Nói xong chưa?" Hắn đưa tay ra kéo Giang Thời:"Đi thôi, khoai tây của anh sắp nguội rồi."
Giang Thời ngẩn ra, thậm chí còn không kịp phản ứng, cứ thế bị hắn kéo đi.
Khương Khải Lạc hoàn toàn mất bình tĩnh, đứng ở phía sau hét lớn: "Này! Cậu có nghe thấy tôi nói gì không!”
Trình Dã bị gã làm cho phát bực:"Nghe thấy rồi, thì sao?" Hắn nói với vẻ mặt đương nhiên: "Vậy cũng chỉ có thể chứng tỏ Giang Thời thông minh, gặp phải người không có gì cả không chạy chứ còn đợi làm gì? Người có quyền có thế nhiều như vậy, từ trong bao nhiêu người anh âyz lại chọn tôi, vậy chứng tỏ tôi có bản lĩnh.”
Khương Khải Lạc đầu tiên là bị lời nói của hắn làm cho kinh ngạc, sau đó là không thể tin nổi:"Cậu có biết mình đang nói gì không? Đợi đến khi cậu ta gặp được người có quyền có thế hơn cậu, người đầu tiên bị vứt bỏ chính là cậu."
Trình Dã nói: "Vậy chỉ có thể trách tôi không đủ tốt, một người không đủ tốt đương nhiên không xứng đứng bên cạnh Giang Thời."
Hắn chưa bao giờ tìm nguyên nhân từ trên người Giang Thời, mà chỉ tự kiểm điểm bản thân.
Khương Khải Lạc: "...”
Ngay cả Giang Thời, cũng bị bộ dạng phản ngược này của Trình Dã làm cho kinh ngạc.
Trình Dã chẳng quan tâm lời nói của mình gây ra ảnh hưởng gì cho hai người có mặt, bên ngoài mưa lất phất, hắn sợ Giang Thời bị lạnh bèn kéo y lên xe.
Bình luận