Chương 84: 84
Chương 84
Giang Thời: "..."
Hay, hay lắm.
Đoạn quá khứ này đối với y đúng là rất khó coi, y cứ ngỡ nói ra sẽ rất khó khăn nhưng sự thật lại giống như tuyết, lúc ngưng tụ thì lạnh lẽo cứng rắn, nhưng lúc rơi xuống lại nhẹ bẫng.
Trình Dã cũng tiếp nhận một cách nhẹ bẫng.
Chuyện cũ như một trang giấy nhẹ nhàng xé đi, Giang Thời cứ ngỡ vết thương bị che đậy đã lở loét sinh mủ, thực ra theo thời gian trôi đi, nó đã sớm lành lại, nhạt đến mức không còn thấy sẹo.
Không biết từ lúc nào, y đã đi về phía trước quá xa.
Y buông bỏ được, Trình Dã lại không buông bỏ được.
Tuyết đến nửa đêm càng rơi dày, thành phố yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tuyết rơi sột soạt, trên đường nhựa lưu lại hai vệt bánh xe bẩn thỉu.
Trình Dã đứng ở ban công, nghe tiếng còi xe không biết từ đâu vọng tới.
Những bông tuyết nhẹ bẫng ấy rơi vào lòng hắn, hóa thành nước, rồi lại ngưng tụ thành băng giá.
Đây là trận tuyết lớn nhất hắn từng thấy kể từ khi đến Giang Thành.
Nước trên trái đất không ngừng bốc hơi, bay lên cao, ngưng tụ trong mây, nóng thì thành mưa, lạnh thì thành tuyết, tuần hoàn lặp đi lặp lại, sau không biết bao nhiêu lần tuần hoàn, những bông tuyết từng rơi trên vai Giang Thời lại ngưng tụ một lần nữa, cách mấy năm, bay lượn trên bầu trời Giang Thành.
Trình Dã xòe lòng bàn tay, bông tuyết lạnh lẽo rơi vào lòng bàn tay, chưa đầy vài giây, tinh thể xinh đẹp đã tan thành chất lỏng, giống như một giọt nước mắt trong suốt.
...
Mấy ngày sau, một cuộc điện thoại từ bên kia đại dương gọi đến máy Giang Thời.
Giang Thời vẫn đang ngủ, bị điện thoại làm ồn đến mức thò cái đầu ra, tóc tai bù xù, y nhắm mắt mò lấy điện thoại, cũng không nhìn rõ số, tiện tay bắt máy.
"Alô?"
Đầu dây bên kia cười lười biếng:"Lâu quá không gặp, Giang Thời cưng à."
Giang Thời tỉnh ngủ ngay lập tức.
"Hoắc Tịch.”
"Lâu như vậy không gặp, tôi còn tưởng cậu đã quên tôi rồi chứ."
Giang Thời ngồi dậy, tay cầm điện thoại có hơi siết chặt: "Cậu gọi cho tôi làm gì?"
"Ôn chuyện cũ không được sao?"
"Tôi đã nói rồi, tôi và cậu không có chuyện cũ gì để ôn cả."
Giang Thời nói xong đang định cúp máy, Hoắc Tịch ở đầu dây bên kia lại lên tiếng:"Nghe nói Khương Khải Lạc không có mắt, bắt nạt đến cả cậu à?"
Động tác cúp máy của y dừng lại:" Cậu đã làm gì?"
"Tặng cậu một món quà nhỏ, tôi đánh gãy chân nó rồi, vui không?"
Giang Thời nhíu mày:"Hoắc Tịch, nếu tôi nhớ không lầm, Khương Khải Lạc là anh em của cậu?"
"Anh em?" Hoắc Tịch cười một tiếng:"Anh em làm sao quan trọng bằng cậu?"
Bình luận