Chương 89: 89

Chương 89

Giang Tuyết nói: "Yên tâm đi, tay lái của mẹ tốt lắm."

Rồi bà buông phanh ra, vọt đi như một làn khói.

Giang Thời run rẩy bám vào lan can, sợ rằng chỉ một chút sơ sẩy sẽ biến thành lần ngồi xe cuối cùng trong đời, may mà cuối cùng cũng về nhà an toàn.

Nhà đã sửa thành nhà cấp bốn, sân cũng được mở rộng và đổ xi măng, cuối cùng cũng không còn cảnh lầy lội mỗi khi trời mưa nữa.

Ngoài cửa chất một đống nồi niêu xoong chảo chưa rửa xong, Giang Tuyết dẫn ba chàng trai to lớn vào nhà: "Biết hôm nay các con về, mẹ đã hẹn với người trong làng ngày mai mổ lợn, lúc các con đến mẹ đang rửa đồ.”

Bà đẩy cửa ra, ánh sáng chan hòa chiếu vào trong nhà: "Nghĩ mai ăn cỗ mổ lợn rồi nên mẹ không nấu nướng gì nhiều, tối nay mình cứ ăn tạm thế đã, mai dậy ăn đồ ngon sau."

Trương Trì cười toe toét khoe hàm răng trắng bóng: "Cô khách sáo quá ạ. Thế này là nhiều lắm rồi, ở nhà cháu còn chẳng được ăn nhiều món thế này đâu."

Mi mắt Giang Thời giật giật.

Khuôn mặt Trương Trì bầu bĩnh như trẻ con, lại thêm mái tóc xoăn tự nhiên nên cực kỳ được lòng người lớn tuổi. Giang Tuyết véo má cậu ta một cái: "Bạn của con trông đáng yêu thật đấy. Nhà cửa hơi sơ sài, cháu đừng chê nhé, thèm ăn gì cứ bảo cô."

Thấy họ đã ngồi vào bàn ăn và không cần mình giúp gì nữa, Giang Tuyết lại ngồi xổm xuống trước cửa tiếp tục giặt giũ.

Trong nhà, Trương Trì và Tống Kiến An mỗi người bưng một cái bát tô. Trương Trì ăn gì cũng thấy ngon, cậu ta chưa từng ăn món ăn dân dã thế này bao giờ, món nào với cậu ta cũng mới mẻ. Tống Kiến An đã lâu không được ăn cơm mẹ nấu, bất giác ăn nhiều hơn một chút.

Chỉ có Giang Thời kén ăn là bưng bát cơm nhỏ, chọc tới chọc lui.

Bàn ăn không cao, ghế cũng thấp, hai chân dài của Giang Thời phải co quắp đầy khổ sở dưới gầm bàn. Y chống khuỷu tay lên mép bàn, mắt cụp xuống, không biết đang chờ đợi điều gì.

Vài phút sau, điện thoại của y cuối cùng cũng reo.

Y chộp lấy điện thoại rồi vụt dậy: "Mọi người cứ ăn trước đi, tôi ra ngoài nghe điện thoại."

Trương Trì bưng bát nhìn theo bóng lưng Giang Thời khuất sau gian bếp, đoạn cậu ta huých khuỷu tay vào người Tống Kiến An: "Này, cậu nói xem, có phải bố tôi đang yêu rồi không?"

Tống Kiến An ngơ ngác nhìn y.

Trương Trì nói: "Cậu không thấy nó lạ lắm à? Từ lúc bắt đầu ăn cơm đã lơ đãng rồi, giờ nghe điện thoại còn phải tránh mặt chúng ta. Đây không phải là có người ở bên ngoài rồi thì là gì?"

Giọng điệu cậu ta mang theo nỗi buồn man mác của một ông bố già.

Tống Kiến An gắp lại miếng thức ăn bị Trương Trì làm rơi: "Đại học rồi, yêu đương là chuyện bình thường."

Trương Trì lại thấy không bình thường chút nào.

"Với cái tính của bố tôi thì cô gái nào mà chịu cho nổi chứ? Vừa hẹp hòi vừa hay cáu kỉnh, lại lười biếng khó chiều, nói không được, sai không xong, đánh không nỡ, mắng không đành. Ai mà yêu nó thì chẳng khác nào rước tổ tông về nhà hầu hạ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...