Chương 92: 92
Chương 92
Lưu Hòa Bình…
Bất chợt nghe thấy cái tên này, Hoài Chương ngẩn ra.
Người điều phối chạy đến:"Thầy Hoài, phòng hóa trang của thầy ở bên này, tách biệt với họ."
Hoài Chương cởi mũ trên đầu:"Đợi tôi hai phút."
Gã đi đến bên cạnh Giang Thời, cười đưa tay ra: "Chào cậu, tôi thấy cậu hơi quen mắt, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi không?"
Với độ hot hiện tại của Hoài Chương, những người khác trong đoàn phim đều phải vội vàng nịnh bợ, không ngờ gã lại chủ động bắt chuyện với một diễn viên flop không tên không tuổi, không ít ánh mắt ghen tị đổ dồn về phía Giang Thời.
Giang Thời đang nhắm mắt giả vờ ngủ ngẩn ra vài giây mới nhận ra đối phương đang chào hỏi mình, y mở mắt đứng dậy, lịch sự đưa tay ra bắt tay với Hoài Chương:"Có lẽ là nhận nhầm rồi, mặt tôi khá đại chúng."
Cử chỉ của y lịch sự, nhưng không thể nói là ân cần, thậm chí còn có chút lạnh nhạt.
Lần đầu tiên Hoài Chương bị đối xử lạnh nhạt như vậy, ánh mắt lướt qua khuôn mặt "đại chúng" của Giang Thời, cười cười:"Nghe nói người quản lý của cậu là Lưu Hòa Bình?"
Giang Thời thầm thở dài, cuối cùng cũng biết vị này tìm y để làm gì rồi.
"Ừm.”
"Thật trùng hợp." Giọng Hoài Chương bình thản: "Người quản lý cũ của tôi cũng là anh ấy, tính cách anh Lưu khá kỳ quặc, cậu ở trong tay anh ấy bao nhiêu năm nay vẫn không nổi tiếng được, anh ấy không làm khó cậu chứ?"
Lời này nói ra…
Vẻ mặt tươi cười của Giang Thời cũng tắt ngấm: "Anh Lưu đối xử với tôi rất tốt, tính cách cũng ổn, không có gì kỳ quặc như anh nói. Nếu không có chuyện gì quan trọng khác, tôi phải đi hóa trang đây."
Những người xung quanh lờ mờ nhận ra bầu không khí có chút không ổn, không dám lên tiếng.
Hoài Chương dường như không cảm nhận được sự im lặng xung quanh, ngược lại còn nở một nụ cười sảng khoái: "Dù sao cũng là đồng môn, tôi gọi cậu một tiếng đàn em được không?"
“Đàn em đừng nóng giận như vậy, anh Lưu đã dẫn dắt tôi mấy năm, ít nhiều chúng tôi cũng có chút tình cảm. Lâu như vậy trôi qua, dưới trướng anh ấy chỉ có một mình cậu là nghệ sĩ, biết đâu tính cách đã thay đổi rồi thì sao?"
Giang Thời ngước mắt nhìn gã:"Rốt cuộc anh muốn nói gì?"
Nụ cười trên mặt Hoài Chương có hơi gượng gạo, gã vạn lần không ngờ, mấy năm trôi qua, Lưu Hòa Bình lại dẫn dắt một người không biết điều như vậy, thảo nào bao nhiêu năm rồi vẫn chỉ là một diễn viên vô danh.
"Nghe nói Tinh Hối mấy năm gần đây vẫn luôn đi xuống, lãnh đạo cấp cao thậm chí còn muốn bán công ty, đàn em đã nghĩ đến đường lui chưa?"
Giang Thời cảm thấy người này lải nhải thật phiền phức, hiển nhiên thiếu gia đây đã hết kiên nhẫn:"Liên quan gì đến anh?"
Bình luận