Chương 93: 93

Chương 93

Lưu Hòa Bình cảm thấy trời sập rồi, hắn chỉ muốn giật lấy vô lăng của tài xế để lao đến chỗ Giang Thời:"Này, sao cậu không nói với tôi?"

Đầu óc Giang Thời có hơi choáng váng, y mím đôi môi khô khốc, suy nghĩ chậm hơn bình thường một chút.

"Trước đây định nói, nhưng mãi không tìm được cơ hội, sau đó thì quên mất."

Cái này cũng có thể quên…

Lưu Hòa Bình lại hỏi: "Vậy đối phương là ai?"

Với thái độ đi làm này của Giang Thời, chắc không phải người trong giới.

Giang Thời thành thật nói: "Người cùng thôn với tôi, cậu ấy cũng giống tôi, đều là sinh viên năm tư."

Cùng thôn…

Lưu Hòa Bình khô khan nói: "Không phải nhà cậu rất giàu sao?"

Giang Thời "hả?" một tiếng:"Không có đâu, mẹ tôi làm ruộng mà."

Lưu Hòa Bình thầm nghĩ, bộ quần áo trên người cậu không giống như làm ruộng có thể mua nổi. Còn chưa kịp hỏi thêm gì, Giang Thời đã giải thích cho hắn chuyện mình và Tống Kiến An bị bế nhầm.

Nói nửa ngày, hoá ra là một cựu thiếu gia.

Lưu Hòa Bình đương nhiên quy kết chuyện ăn mặc của Giang Thời cho gia đình trước đây, có một số chuyện không tiện nói trong điện thoại, nên hắn nói: "Cậu ở khách sạn đợi tôi, tôi đến nói chuyện trực tiếp với cậu."

Giang Thời liếc nhìn thời gian: "Nhưng tôi còn phải đi ăn cơm."

Lưu Hòa Bình cảnh giác hỏi:"Với ai? Không phải là cậu bạn trai cùng thôn của cậu đấy chứ?"

Giang Thời lại "ừm" một tiếng.

Lưu Hòa Bình: "..."

Hắn bất giác có cảm giác như bắp cải nhà mình bị heo ủi:"Có phiền nếu tôi ăn cùng các cậu không? Tôi vẫn chưa gặp bạn trai cậu, làm quen một chút."

Giang Thời quên mất Lưu Hòa Bình rốt cuộc đã gặp Trình Dã hay chưa, nghĩ rằng ăn một bữa cơm cũng không sao, nên đã đồng ý.

Người sắp đến nơi, Giang Thời không chơi điện thoại nữa, cổ họng y khô khốc, chạy đi rót một ly nước lạnh uống ừng ực, lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Người đến trước là Lưu Hòa Bình, hắn biết Giang Thời ở đâu, trực tiếp lên lầu gõ cửa phòng.

Cửa của Giang Thời mới mở hé một khe, Lưu Hòa Bình đã chen vào như bắt gian:"Bạn trai cậu đâu?”

Hắn nhìn quanh phòng một vòng, không thấy bóng dáng người đàn ông lạ nào.

Giang Thời nghiêng người đứng ở cửa, bất đắc dĩ nói: "Vẫn còn đang trên đường đến."

"Con à..." Lưu Hòa Bình kéo y nói với giọng thấm thía: "Chuyện xu hướng tính dục tôi không quản được, trong giới đồng tính cũng khá nhiều, nhưng cậu yêu ai không yêu, sao lại yêu một chàng trai nhà quê?"

Giang Thời nhìn hắn: "Này anh Lưu, sao anh lại coi thường người nhà quê?"

Một ngụm máu già Lưu Hòa Bình mắc kẹt trong cổ họng, hắn hoãn lại vài giây:"Không phải là coi thường, mà là sợ cậu bị lừa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...