Chương 97: 97

Chương 97

Trình Dã không cần mặt mũi, nhưng y thì cần.

Giang Thời buông tay đi lên lầu, đi được nửa đường, lại quay người lại.

Một tay y kéo Trình Dã dậy: "Chúng ta nói chuyện."

Trình Dã loạng choạng đi theo sau y.

Đi đến bên sofa, Giang Thời đẩy Trình Dã ngồi xuống. Y ngồi bên cạnh hắn, như thể để che giấu cảm xúc trong lòng, đưa tay rót cho mình một ly nước, đầu ngón tay siết rất chặt, chặt đến mức hiện ra một màu trắng nhàn nhạt.

"Trình Dã..." Giang Thời uống một ngụm nước: "Cậu không cảm thấy chúng ta như vậy là không bình thường sao?"

"Tôi không biết tôi có bình thường không, nhưng chắc chắn là cậu không bình thường, các cặp đôi bình thường không có... không có giống như chúng ta."

Trình Dã nghe y nói xong. Hắn đưa tay xoa xoa đầu gối, phủi đi những mảnh vụn bụi bẩn bám trên đó.

"Thiếu gia..." hắn cười một tiếng: "Ở bên nhau lâu như vậy, tôi cứ ngỡ anh nên biết tôi là người như thế nào.”

"Nhưng mà Trình Dã..." Giang Thời nói: "Lâu như vậy rồi, con người rồi sẽ thay đổi. Chúng ta là hai cá thể độc lập, cậu không thể cứ mãi như vậy được, đúng không?  Cậu xem bây giờ cậu đã thành công, hai vạn tệ nợ tôi ngày xưa cũng đã trả hết từ lâu rồi, cậu không phải là nô lệ của ai cả, cũng không cần phải sống dựa dẫm vào ai..."

"Không có gì thay đổi cả."

"Tôi chưa bao giờ thay đổi, anh cảm thấy tôi tốt không phải vì tôi đã thay đổi, mà là vì tôi biết cách ngụy trang."

Hắn cúi đầu, đôi mắt đó tối sầm, trong phút chốc, Giang Thời dường như nhìn thấy đôi mắt mà y đã thấy ở thôn Khê Liễu ngày xưa.

Lạnh lẽo, giống như sói.

Sói đã nhắm trúng con mồi, trừ khi chết, nếu không sẽ không bao giờ nhả ra.

Ánh sáng lạnh lẽo trong mắt Trình Dã thu lại, vai buông thõng xuống, khuôn mặt chìm trong bóng tối của ánh đèn.

"Tôi chỉ có thể dựa dẫm vào anh, không có anh, tôi sẽ chết."

Giang Thời cầm ly nước, một lúc lâu không nói gì.

Trình Dã biết mình đã dọa y sợ, hắn đưa tay lau mặt:"Được rồi, không nói chuyện này nữa, tôi đi tìm thuốc cho anh, uống thuốc cảm trước đã.”

Hắn đứng dậy, có hơi không dám nhìn mặt Giang Thời, cất bước đi về phía ngăn kéo đựng thuốc.

Đi được một bước rưỡi, quần áo sau lưng bị người ta đưa tay kéo lại, thế là nửa bước còn lại dừng lại giữa không trung.

Đôi tay của Giang Thời từ nhỏ đến lớn chưa từng làm việc nặng, cộng thêm người y gầy gò, mười ngón tay thon dài, không giống đốt tre, mà giống như ngọc trắng, chỉ cần hơi dùng sức là gãy.

Trình Dã bị hai ngón tay như vậy níu lấy, thân hình gần một mét chín như bị thứ gì đó định trụ, không thể tiến lên, cũng không dám quay đầu lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...