Chương 110: Ngoại truyện 1

Chương 110.

Giang Thời dưỡng thương cũng chẳng được yên tĩnh, phòng bệnh cứ như phòng khách, hết tốp này đi lại đến tốp khác.

Người đến đầu tiên là Giang Tuyết.

Bà bưng theo bát canh gà hầm, nhìn thấy sắc mặt Giang Thời trắng bệch dựa trên giường, vành mắt đỏ lên ngay.

Người phụ nữ đã có tuổi này trở nên mềm yếu hơn trước, vành mắt cũng nông hơn rất nhiều, không còn mạnh mẽ như xưa, khóc lóc cũng chẳng màng có người ngoài nhìn thấy hay không.

Bà ngồi bên giường bệnh của Giang Thời, muốn đưa tay ra nắm tay y, nhưng thấy lòng bàn tay y quấn băng gạc lại dừng động tác.

"Cái đồ trời đánh thánh đâm! Đừng để bà đây gặp lại thằng đó, nếu không nhất định phải băm nó ra!"

"Có đau không con? Mẹ vốn định đợi con tỉnh, kết quả Trình Dã cứ khăng khăng đuổi mẹ về nghỉ ngơi. Nghe tin con tỉnh, mẹ lập tức chạy tới ngay.”

Giang Tuyết lấy bình giữ nhiệt:"Gà này là con trai nhà chú Vương hàng xóm mua ở quê về cho nhà họ ăn, nghe nói con bị thương nên bắt ngay cho mẹ hầm."

Giang Thời còn không biết mình và ông chú Vương chưa từng gặp mặt đã thân thiết đến mức này, nhưng y không nỡ phụ ý tốt của Giang Tuyết, cứ để mặc Trình Dã múc ra đút cho y từng thìa.

Có lẽ vì vừa mới tỉnh nên còn yếu, cộng thêm bụng đã rỗng tuếch bấy lâu, Giang Thời không kén chọn gì, khẽ ngẩng đầu, Trình Dã đút một thìa, y bèn uống một thìa, ngoan không thể tả.

Cảnh tượng này khiến Giang Tuyết lại không kìm được mà cúi đầu lau nước mắt.

Giang Thời hết cách: "Mẹ, mẹ cứ như vậy, người không biết đứng ngoài nhìn vào còn tưởng con bị bệnh nan y gì không bằng."

Giang Tuyết lập tức trừng mắt liếc y: "Phỉ phỉ phỉ! Nói bậy bạ gì đó, lời này có thể nói linh tinh được à?"

Bà đứng dậy cầm lấy cái bát trên tay Trình Dã: "Để mẹ đút cho nó, con đi dọn dẹp nghỉ ngơi đi.”

Trình Dã mở miệng: "Con không mệt..."

Giang Thời liếc nhìn bộ quần áo nhăn nhúm của hắn rồi lại nhìn cằm lún phún râu của hắn, nói: "Em đi nghỉ đi, anh không sao."

Với vết thương trên người y, nếu đổi lại là Trình Dã, chắc có thể lập tức xuống giường cày hai mẫu đất. Giang Thời lại một lần nữa có ấn tượng sâu sắc về sự mỏng manh của mình.

Đương nhiên, trong mắt y, y là "gà con mỏng giòn", còn trong mắt người khác, y là đồ sứ quý giá yếu ớt, va chạm một chút thôi cũng là tội lỗi.

Trình Dã không muốn đi.

Giang Thời lập tức thay đổi sắc mặt: "Em hôi lắm, còn có râu nữa."

Thế là sắc mặt Trình Dã thay đổi liên tục, nhìn Giang Thời đầy oán giận, cầm áo khoác rời đi.

Giang Tuyết ngồi bên cạnh đút canh gà cho y: "Con đối tốt với thằng bé Trình Dã một chút. Nó không ngủ không nghỉ canh bên giường con hai ngày trời. Nghe Cao Tân Hòa nói con mất tích, nó gần như phát điên. Nếu không có nó, cũng không biết bao giờ mới tìm được con.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...