Chương 122: Ngoại truyện 13: Thanh mai trúc mã
Tháng hai, tiết trời vẫn còn se lạnh.
Thôn Khê Liễu cứ vào đông là quanh năm chìm trong sương mỏng, mưa rơi rả rích, Hà Thập Bát xách một con cá vược tươi men theo đường nhỏ về nhà.
Vừa đi đến dưới gốc cây lê trơ trụi, tiếng cửa "két" một tiếng, một cái đầu nhỏ lông xù thò ra từ khung cửa.
Thấy ông, đôi mắt to tròn đen láy của Giang Thời lập tức sáng lên, giọng nói của cậu bé giống hệt ông, nói năng còn hơi ngọng nghịu, tám tuổi rồi mà vẫn còn phảng phất giọng sữa.
“Bố, bố mang gì về thế?”
Hà Thập Bát lắc lắc con cá trong tay:“Cá vược, sáng nay cậu con bắt dưới hồ lên đấy, tối làm cá vược hấp cho con ăn.”
Một bàn tay từ trong khung cửa vươn ra, túm lấy cái mũ đầu hổ trên đầu Giang Thời lôi cậu bé vào:“Đứng ở cửa làm gì, hơi ấm khó khăn lắm mới có trong nhà lại bị con làm bay hết ra ngoài rồi.”
Trẻ con không sợ lạnh, nhưng Giang Tuyết sợ cậu bị cảm, bọc ba lớp trong ba lớp ngoài, trên người mặc bộ quần áo mới mua hồi Tết, đỏ rực, trông như một cái đèn lồng đỏ di động.
Tay chân nhỏ bé của Giang Thời nhét trong bộ quần áo dày cộp, đối mặt với "móng vuốt" của Giang Tuyết, cậu muốn giãy giụa nhưng cũng chỉ khó khăn duỗi tay ra được một chút, cậu đá đá chân:“Mẹ, bố về rồi, bố mang về một con cá to lắm.”
“Về cái gì mà về…” Giang Tuyết bực bội nói: “Ông ấy dọn sang nhà cậu con ở luôn đi cho rồi, ngày nào cũng đánh bài, không biết đã ăn hết bao nhiêu lạc rang nhà người ta rồi nữa.”
Hà Thập Bát vừa bước qua ngưỡng cửa nghe vậy thì chột dạ sờ mũi: “Chẳng phải là chán quá sao, trời lạnh thế này, cũng chẳng có việc gì khác để làm.”
Giang Tuyết lườm một cái: “Thế cũng không thể ngày nào cũng sang nhà người ta, anh không phiền thì người ta cũng phiền. Nếu thích đánh bài, anh bảo cậu của Giang Thời ấy, kêu cậu ấy gọi người đến nhà mình, em có hầm một nồi đậu nành luộc, vừa hay để mấy người làm mồi nhậu.”
Hà Thập Bát bèn ngoan ngoãn đứng ở cửa nghe cô nói.
Giang Tuyết cầm cái kẹp gắp củi: “Anh đói không? Em nướng khoai tây này, anh ăn…”
Lời còn chưa dứt, cửa không đóng chặt, gió thổi qua, "rầm" một tiếng mở tung.
“Hà Thập Bát anh muốn chết à, đóng cái cửa cũng không xong…”
Giang Thời ôm một cái xô từ nhà trong chạy ra, "bịch" một tiếng đặt xô trước mặt Hà Thập Bát: “Bố, bỏ cá vào đây, không nó chết mất.”
Giang Tuyết nói: “Con trai anh còn tinh ý hơn anh nhiều.”
Hà Thập Bát đóng cửa lại, bỏ cá vào xô rồi xoa đầu Giang Thời: “Tuyết này, anh đã nói với em rồi, nói chuyện phải dịu dàng một chút, Thời còn nhỏ thế này, lỡ học thói xấu của em thì sao?”
“Anh nói bậy.” Giang Tuyết nói: “Con trai em ngoan thế này cơ mà, học xấu chỗ nào? Em thấy anh lấy con ra làm lá chắn thì có.”
Giang Thời kéo áo Giang Tuyết: “Mẹ, con có ngoan không?”
“Ngoan, mẹ bóc cho con củ khoai tây to.”
Bình luận