Chương 123: Ngoại truyện 14
Quần áo của Giang Thời chưa khô, khoai lang cũng không ăn được.
Mình cậu đầy bùn đất, tay cầm chiếc răng của mình đứng trước mặt Giang Tuyết, lần đầu tiên khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem.
“Mẹ! Trình Dã cho con ăn khoai lang sượng, còn làm con rụng răng rồi.”
Giang Tuyết vốn đã nghe chuyện ở gốc cây đa, đang định cầm roi đi bắt Giang Thời, kết quả là ba đứa trẻ lôi thôi lếch thếch vừa khóc vừa về.
Giang Thời vừa về đã khóc lóc mách tội, Giang Tuyết giật nảy mình, cúi đầu nhìn chiếc răng trong lòng bàn tay cậu, rồi vạch miệng Giang Thời đã sứt một lỗ ra xem.
“Trình Dã hại con cái gì, con đang thay răng đấy.”
Trình Dã xách cái áo khoác còn đang nhỏ nước của Giang Thời đứng ngoài cửa, ngay cả ngưỡng cửa cũng không dám bước vào, đối mặt với lời buộc tội của Giang Thời, hắn chỉ im lặng cúi đầu.
“Thập Bát…” Giang Tuyết gọi: “Anh cầm lấy răng của con trai anh đi, lúc nào bảo nó ném lên mái nhà.”
Cô cầm cái tạp dề buộc trên người lau khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu của Giang Thời, muốn đánh cậu một trận, nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe của cậu lại có chút không nỡ, cuối cùng vỗ vào đầu cậu một cái: “Có tiền đồ ghê ha, thế mà cũng dám đi đánh nhau, mẹ thấy mẹ nên đánh sưng mông con lên mới phải.”
Nói xong, cô quẳng cậu cho Hà Thập Bát dỗ, đi ra cửa cầm lấy cái áo trong tay Trình Dã, gọi hắn vào: “Mau vào sưởi ấm, bên ngoài lạnh, răng của Giang Thời không liên quan đến con, nó ở nhà quen thói bá đạo rồi, nếu vừa nãy có mắng con, dì xin lỗi con nhé.”
Trong nhà Giang Thời, củi lửa cháy sáng rực, trên bếp treo lạp xưởng và thịt hun khói, một cái bếp lò khác đang hầm canh sôi ùng ục, cơm chín tỏa ra mùi thơm.
Đó là một cảnh tượng hoàn toàn khác với nhà Trình Dã.
Trình Dã có chút do dự, nhìn ngưỡng cửa trước mặt, nhất thời không dám bước vào.
Giang Tuyết đẩy mạnh hắn vào.
Cô dùng hai ngón tay xách bộ quần áo mới của Giang Thời lên vẻ ghét bỏ, quần áo nhỏ nước tong tong, dính đầy bùn đất, vụn cỏ và cả rêu xanh trôi nổi trên sông, lại còn bị hong bên lửa một lúc, bốc lên mùi hôi thối khó ngửi.
Giang Tuyết ném quần áo vào chậu giặt, ý định đánh Giang Thời một trận càng thêm rục rịch.
Hà Thập Bát đang giải thích cho Giang Thời thế nào là thay răng, Giang Tuyết mặt lạnh tanh từ ngoài bước vào: “Giang Thời, bộ quần áo kia của con là sao?”
Giang Thời sụt sịt mũi, nói rất hiểu chuyện: “Mẹ, mẹ không cần lo đâu, quần áo con giặt sạch rồi, mẹ phơi khô là được.”
Giang Tuyết: “…”
Cây roi của tôi đâu rồi?
Hà Thập Bát thấy tình hình không ổn, lập tức nói: “Nó còn nhỏ thế, giặt quần áo làm sao mà sạch được, biết là phải giặt quần áo là tốt rồi. Hơn nữa, thằng bé rụng răng, khóc lóc đáng thương như vậy, em không dỗ thì thôi, sao còn muốn đánh nó.”
Bình luận