Chương 124: Ngoại truyện 15
Chăn mền trẻ con trong thôn đắp đa phần là của bố mẹ dùng rồi chia lại, cũng hiếm khi có phòng riêng, phần lớn đều kê một chiếc giường trong căn phòng chứa đồ lặt vặt ở nhà sau, ở tạm bợ cho qua.
Nhưng Giang Thời thì khác.
Cậu có một căn phòng độc lập hoàn toàn thuộc về mình, mọi thứ trong phòng đều là của cậu, có ô cửa sổ lớn nhất nhà, khi mở ra có thể nhìn thấy vệt nắng trườn qua.
Trình Dã không thể nhìn thấy nắng trườn qua, cũng không thể thấy ánh trăng lướt đi, hắn chỉ có thể nghe thấy tiếng nước mưa trên mái hiên nhỏ giọt xuống bệ cửa sổ, phát ra âm thanh tí tách.
Mà những điều này, đều là Giang Thời nằm bên cạnh nói cho hắn nghe.
Trong phòng không có đèn ngủ, trên tủ đầu giường đặt một quả cầu biết phát sáng, cắm điện vào, quả cầu nhỏ vừa xoay tròn vừa tỏa ra ánh sáng yếu ớt, bên trong quả cầu có những mảnh kim tuyến lấp lánh, chiếu lên trần nhà, tựa như một dải ngân hà thu nhỏ.
Giang Thời vươn tay, chân không an phận đạp lung tung trong chăn, dường như muốn với tới bầu trời sao trên đỉnh đầu.
“Cái này là sinh nhật năm ngoái bố tôi mua cho tôi, nhà tôi còn lên thành phố nữa…” Cậu lật người, đôi mắt sáng rực nhìn Trình Dã:“Cậu từng lên thành phố chưa? Rất nhiều rất nhiều người, rất nhiều rất nhiều đồ ăn, còn có rất nhiều xe. Mẹ tpoi nói những người trong xe đó đều là kẻ buôn người, nếu tôi không bám sát bố mẹ, sẽ bị kẻ buôn người bắt đi, người thành phố lái xe đáng sợ thật…”
Cậu lại hỏi Trình Dã:“Cậu từng lên thành phố chưa?”
Trình Dã nói: “Chưa.”
Ngay giây tiếp theo, cậu bé bên cạnh đắc ý hừ hừ:“Tôi đi rồi, rất nhiều rất nhiều đồ ăn, rất nhiều rất nhiều người…”
Thế là Trình Dã cũng cười theo, ánh mắt dừng trên hàng lông mi vừa cong vừa dài của cậu.
Sao lông mi của người ta lại có thể dài như vậy? Dài hơn tất cả những người hắn từng gặp, cũng đẹp hơn tất cả những người hắn từng gặp.
Giang Thời khoe khoang xong, thò tay vào chăn nắm lấy chân mình:“Tôi cảm thấy răng tôi bị hở gió, kỳ quá…” Nói rồi cứ không nhịn được thè lưỡi ra liếm vào chỗ trống đó.
Trình Dã ngăn lại: “Đừng liếm, liếm là răng mọc không đều đấy.”
Giang Thời bị dọa giật mình, rụt lưỡi lại, nhưng lại không nhịn được liếm một cái: “Thật không đấy, sao liếm lại mọc không đều được?”
“Thật đấy.” Trình Dã nói: “Cậu còn nhớ răng cửa xiêu vẹo của Lưu Thịnh không? Chính là vì lúc thay răng cậu ta cứ liếm, nên mới mọc thành cái dạng đó.”
“Cậu ta xấu, răng mọc xấu cũng không sao, cậu đẹp, răng không thể mọc xấu được.”
Giang Thời nghĩ, Trình Dã nói đúng.
Cậu rụt lưỡi lại, nghĩ ngợi, rồi co chân đạp Trình Dã một cái: “Đều tại cậu, nếu không phải tại cậu, rõ ràng nó có thể trì hoãn hai hôm nữa mới rụng.”
Bình luận