Chương 115: Ngoại truyện 6

115

Từ nhóm lửa, nhào bột, rửa rau, cho đến khi kéo mì và thả vào nồi, toàn bộ quá trình cộng lại cũng chỉ mất khoảng nửa tiếng đồng hồ.

Hiệu suất làm việc của Trình Dã nhanh đến kinh ngạc. Bắp chân còn đang mỏi nhừ vì leo núi của Giang Thời còn chưa kịp hồi phục, hắn đã cầm bát múc mì cho y.

Tôn Gia Vũ thèm đến mức mắt sắp rớt vào trong nồi, nhìn Trình Dã múc xong một bát mì, cậu ta tha thiết hỏi: "Em ăn được chưa ạ?"

Trình Dã nghiêng người nhường đường cho cậu ta qua. Hắn đảo mắt nhìn quanh sân, căn nhà này đổ nát đến mức một cái bàn ăn cũng không có.

Hắn đặt bát mì lên bếp lò, quay người sang góc tường bê mấy viên gạch xỉ, rồi tìm một tấm ván gỗ trông có vẻ vuông vức, dội nước lên, lớp bụi bặm liền trôi đi sạch sẽ. Hắn gác tấm ván lên mấy viên gạch, ghép thành một cái bàn ăn tạm bợ.

Bát mì của Giang Thời được đặt lên bàn, y kéo ghế ngồi xuống, phát hiện độ cao vừa vặn.

Trình Dã nhét đũa vào tay y: "Ăn đi."

Mặc dù buổi trưa cũng ăn mì, nhưng vật lộn cả một ngày, Giang Thời đói muốn lả đi, chỉ ngửi mùi thôi đã hơi nuốt nước bọt.

Trên bát mì kéo tay là một lớp rau xanh phủ đầy, nhiều đến mức sắp tràn ra ngoài. Y cầm đũa khều khều, phát hiện dưới đáy bát trông có vẻ bình thường lại giấu gần nửa bát thịt bò. Nhìn lượng thịt này, ước chừng một nửa miếng thịt bò mà Tôn Gia Vũ cống nạp đều nằm trong bát y.

Giang Thời ngẩng đầu, người đàn ông đứng trước bàn nhìn y, trong đôi mắt đen thẳm ánh lên một nụ cười.

Tôn Gia Vũ bưng bát đi ngang qua sau lưng Trình Dã, lại một lần nữa tha thiết: "Giang Thời, em có thể ngồi cùng anh không?"

Trình Dã thu lại nụ cười trong mắt, quay đầu liếc một cái.

Tôn Gia Vũ bị hắn nhìn đến phát sợ, vô thức sửa miệng: "Anh Trình, em có thể ngồi cùng thầy Giang không ạ?"

Căn nhà đổ nát của Giang Thời và Trình Dã tổng cộng chỉ có hai cái ghế, Giang Thời một cái, Tôn Gia Vũ một cái, hai người đàn ông còn lại đành phải đứng ăn.

Trình Dã làm rất nhiều mì, ba người đầu tiên múc xong mà trong nồi vẫn còn gần một nửa.

Tôn Gia Vũ và Triệu Truyền đều rất đói, mì này chỉ ngửi thôi đã thấy thơm rồi. Nhưng dù sao hai người cũng là minh tinh, còn phải giữ hình tượng, nên không dám múc quá nhiều.

Triệu Truyền đứng bên cạnh Trình Dã, nhìn chỗ mì trong nồi, đề nghị: "Hình như chúng ta ăn không hết, hay là hỏi xem các khách mời khác ai chưa ăn không?"

"Đúng rồi, còn một chuyện nữa..." Cậu ta lại nói: "Vừa nãy em có dạo một vòng trong nhà hai anh, không thấy có bát thừa. Chỗ bọn em ở có đấy, hay là em đi lấy một cái qua đây nhé?"

"Không cần."

Vẻ mặt Trình Dã lạnh lùng, trên người mặc một chiếc áo khoác đen. Triệu Truyền liếc nhìn, là hàng hiệu, cũng phải mấy vạn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...