Chương 118: Ngoại truyện 9

Mô hình kinh doanh của tổ chương trình rất đơn giản, chính là làm ruộng.

Tuy bây giờ không phải mùa gieo trồng, nhưng đã đến lúc thu hoạch. Lúa nước vàng ươm một mảng, bắp trĩu nặng trên cành, lúc quả hồng trước cửa ửng đỏ, đạo diễn đã phân đất cho mỗi nhà.

Mặt trời lên cao, tổng đạo diễn cầm loa ho nhẹ một tiếng: “Chương trình của chúng ta không có kịch bản, cũng không có trò chơi hay tương tác, điều chúng ta cần là thực tế đi vào cơ sở. Đất đai đã phân cho mọi người chắc mọi người cũng thấy rồi, bắp và lúa nước mọi người thu hoạch bán đi chính là tiền mọi người kiếm được, giá cả đều tính theo giá thị trường, người khác bao nhiêu thì mọi người bấy nhiêu.”

Giang Thời đội chiếc mũ rộng vành nghe đạo diễn nói, bất giác nhìn ra cánh đồng lúa mênh mông sau lưng ông. Ánh nắng hun đúc hạt gạo tỏa ra một mùi hương kỳ lạ, thỉnh thoảng còn có châu chấu nhảy nhót trong sóng lúa vàng, tiếng ve sầu chưa dứt.

Y hoảng hốt như quay về những ngày còn ở thôn Khê Liễu, cây lê trước cửa khẽ đung đưa trong gió, Giang Tuyết ôm quả dưa hấu ướp lạnh nửa ngày từ giếng nước dưới gốc đa cổ thụ lên.

Nghe đạo diễn nói xong, hai người về nhà. Trong nhà trống không, hai người bốn cái túi, đưa tay sờ, một đồng cũng không có, túi còn sạch hơn mặt.

Hồng trước cửa đã đỏ rồi, nhưng nắn vẫn chưa đủ mềm, chắc phải phơi thêm vài ngày nắng nữa. Giang Thời ngồi dưới gốc cây hồng vừa ăn măng cụt vừa thở dài: “Đều tại em cứ đòi mua đồ đắt tiền như vậy, giờ thì hay rồi, một xu cũng không còn.”

Trình Dã mặc áo phông ngồi xổm bên cạnh y làm khung cửa sổ, một tay cầm rìu, cơ bắp cuồn cuộn, còn chưa thấy hắn dùng sức thế nào, một thanh gỗ đã bị chẻ đứt.

“Chiều em đi bẻ bắp, bán đi là có tiền.”

Giang Thời nói: “Bẻ rồi còn phải phơi, phơi rồi còn phải tách hạt, tính ra cũng phải mất một tuần, vậy tuần này chúng ta làm sao?”

Tổ đạo diễn cũng biết họ không có tiền, mỗi nhà được phát hai trăm tệ coi như tiền sinh hoạt tuần này, không tính lãi.

Trình Dã nhận tiền, rồi đưa cho Giang Thời.

Giang Thời lật qua lật lại hai tờ tiền đỏ chót mấy lần, lúc cất đi còn lườm Trình Dã một cái: “Sau này không có sự cho phép của anh, em không được mua đồ lung tung.”

Trình Dã tách một quả măng cụt đưa cho y: “Sau này hãy nói, ăn xong đi ngủ trưa một lát.”

“Em không ngủ à?”

“Em không buồn ngủ.”

Tinh lực Trình Dã thật sự dồi dào, một ngày có sức trâu dùng không hết, thể chất đi hai bước đã thở dốc như Giang Thời căn bản không thể so với hắn. Thấy người đàn ông nói xong lại ngồi xổm sang một bên bắt đầu nghiên cứu cửa sổ, y ngáp một cái, về phòng ngủ.

Giờ này mọi người đều đang ngủ, quay phim của bốn nhóm khác đã nghỉ ngơi, chỉ có người quay phim theo nhóm Giang Thời vẫn đang theo Trình Dã.

Trời nóng như vậy, dù máy quay đặt trên giá, quay phim cũng hơi chịu không nổi, họ chỉ mong Trình Dã mau làm xong cửa sổ để nghỉ ngơi, họ còn về bật quạt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...