Chương 47: Cánh diều

Liêu Kỳ Đông hỏi Thẩm Tư Ninh muốn giải quyết thế nào nhưng cậu không trả lời trực tiếp, chỉ nói anh hãy hẹn gặp người phụ trách trong huyện, còn lại cứ để cậu lo liệu.

Liêu Kỳ Đông cau mày không hiểu cậu định làm gì, anh lo Thẩm Tư Ninh quá mềm lòng, không đáp trả đủ mạnh, đến lúc đó lại chọc giận đối phương khiến họ gọi thêm người đến gây chuyện.

“Yên tâm đi, đến lúc đó nếu em không xử lý được, anh giúp em một tay nhé?” Thẩm Tư Ninh nói.

Buổi chiều họ cùng nhau đi xem phim như một buổi hẹn hò, hai người ngồi hàng ghế cuối cùng trong rạp, bình thường khi ra ngoài họ đều giữ khoảng cách, một trước một sau, không làm gì quá thân mật nơi công cộng.

Phim được chọn ngẫu nhiên, là một bộ hài nhảm. Lúc mua vé thấy người khác mua bắp rang và nước ngọt, Liêu Kỳ Đông cũng mua cho Thẩm Tư Ninh một phần.

Trong bóng tối hai người lặng lẽ nắm tay nhau, không ai hay biết, Thẩm Tư Ninh cầm ly nước ngọt bằng tay trái, khẽ nhấp từng ngụm. Thật ra trước đây cậu chưa từng đến rạp chiếu phim lớn như thế này, toàn là xem ở rạp riêng tại nhà, muốn xem phim gì chỉ cần nói một tiếng là có người mang đến.

Giờ đây cậu mới hiểu xem phim gì không quan trọng, ở đâu cũng không quan trọng, quan trọng người đi cùng cậu là ai.

Xem đến giữa chừng, Thẩm Tư Ninh nghiêng đầu nhìn sang thấy Liêu Kỳ Đông đã ngủ thiếp đi, nghiêng người tựa vào ghế, góc nghiêng rõ ràng góc cạnh. Để tiện cho công việc, anh cắt tóc rất ngắn, trông lại càng thêm phong trần gai góc.

Dù ngủ rồi nhưng tay anh vẫn nắm chặt tay cậu không buông, Thẩm Tư Ninh một mình xem nốt bộ phim mà chẳng thấy chán chút nào, ngược lại còn cảm thấy lòng rất nhẹ nhõm và vui vẻ.

Phim kết thúc, Thẩm Tư Ninh giả vờ như không biết Liêu Kỳ Đông đã ngủ, chờ đến khi anh tỉnh dậy mới quay sang hỏi: “Liêu Kỳ Đông, anh thấy phim có hay không?”

Ban đầu Liêu Kỳ Đông chỉ định chợp mắt một chút, ai ngờ lại ngủ quên luôn, anh lặng lẽ gật đầu, tỏ ý là phim hay.

“Hay chỗ nào?” Thẩm Tư Ninh lại hỏi.

Lúc này Liêu Kỳ Đông mới nhận ra cậu cố tình trêu anh, rõ ràng biết anh ngủ rồi mà vẫn hỏi cảm nghĩ về phim.

“Hay là vì có em xem cùng anh.” Liêu Kỳ Đông cười, trả lời ngược lại cậu.

Thẩm Tư Ninh liếc anh một cái rồi buông tay ra, đứng dậy đi ra ngoài, phim chiếu xong rồi, cũng đến lúc phải về.

Rời khỏi rạp phim, Liêu Kỳ Đông lái xe đưa cậu đi dạo bên bờ sông, người đi dạo khá đông, có vài người trèo qua lan can xuống sát mép nước để câu cá.

Những hàng liễu hai bên đường đã bắt đầu nhú chồi, xanh mướt mát mắt.

Sóng nước cuồn cuộn, bên bờ là những con tàu lớn, trên tàu có nhà hàng, người ta ngồi trên boong uống trà, trò chuyện, chơi bài.

Có vài đứa trẻ đang thả diều, nhưng chắc là làm không đúng cách nên diều mãi không bay lên được, một bé trai chạy tới chỗ họ rụt rè nhờ giúp đỡ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...