Chương 51: Ngọc trai

Sau gần một tháng xa cách, cuối cùng Liêu Kỳ Đông cũng trở về, anh quay về một mình, để Liêu Đình ở lại bên kia, cũng dặn dò Liêu Trình thỉnh thoảng ghé qua thăm nom.

Khoảng thời gian này trời bắt đầu có mưa rải rác, Thẩm Tư Ninh nghe cô lao công nói mùa lũ hằng năm lại sắp tới, không biết đợt lũ năm nay sẽ dâng cao tới đâu.

Cậu không thể đoán được khi nào nước lũ sẽ tới, chỉ có thể sắp xếp để giáo viên dạy bù trong thời gian này càng nhiều càng tốt, học xong rồi thì nghỉ sớm, chờ khi nước rút mới quay lại dạy tiếp.

Giáo viên sau khi dạy xong cũng đều về nhà.

Những ngày này Thẩm Tư Ninh gần như chỉ ở trong khu chung cư, cậu đã mua sẵn ít đồ ăn nhanh để trữ, đúng lúc này Liêu Kỳ Đông quay về, hôm ấy trời mưa lớn.

Liêu Kỳ Đông khoác áo mưa, không mang ô, trên lưng là một chiếc ba lô đen, lúc leo cầu thang quần và giày ướt sũng nhỏ nước tong tong. Ở thành phố anh đi không có mưa, nhưng vừa xuống tàu ở thị trấn đã thấy mưa xối xả như trời sắp sập.

Mưa lớn như vậy, ở ga tàu cũng có bán dù, nhưng dù ở đó chất lượng tệ, chỉ để lừa mấy người không biết, gặp mưa to và gió mạnh là dù rách ngay, mà còn đắt tới hai mươi tệ một chiếc.

Vậy nên anh mua một chiếc áo mưa dùng một lần, chỉ cần che balo không để đồ bên trong bị ướt là được, dù áo mưa rất mỏng và đơn giản nhưng vẫn miễn cưỡng dùng tạm.

Nhưng mưa quá lớn, cuối cùng anh vẫn bị ướt như chuột lột.

Tới cửa, Liêu Kỳ Đông dùng chìa khóa mở cửa ra.

Vừa bước vào anh liền cởi đôi giày ướt sũng để ngay trước cửa, chân trần đi vào trong, cửa phòng ngủ vẫn đóng, anh không biết Thẩm Tư Ninh đã ngủ chưa.

Việc đầu tiên sau khi Liêu Kỳ Đông vào nhà là cởi áo mưa, vứt balô lên bàn rồi nhanh chóng cởi hết quần áo ướt còn đang nhỏ nước, đi chân không tìm đồ khô để thay.

Vừa mặc xong áo, cửa phòng ngủ đã mở ra.

Thẩm Tư Ninh đang bật điều hoà ngủ trưa trong phòng, nửa tỉnh nửa mơ nghe thấy tiếng động, cậu đoán chắc là Liêu Kỳ Đông đã về, anh có gọi điện báo lúc lên tàu, nói rõ hành trình và thời gian đến nơi.

Liêu Kỳ Đông bước đến gần ôm chầm lấy cậu.

Thẩm Tư Ninh mặc đồ ngủ bằng lụa, mặc dù Liêu Kỳ Đông đã thay đồ nhưng trên người vẫn còn vương nước mưa, mái tóc anh vẫn chưa khô hẳn, từng giọt nước rơi xuống vai Thẩm Tư Ninh làm ướt cả áo ngủ.

Nước mưa mang theo mùi ngai ngái và ẩm thấp, lẫn chút mùi mục ruỗng rất khó chịu.

Thẩm Tư Ninh cố nén ý định muốn đẩy anh ra, cứ đứng yên để anh ôm một lúc. Qua vài phút, Liêu Kỳ Đông cúi đầu nhìn mới phát hiện người trong lòng dường như vẫn đang cố gắng chịu đựng, không hề đẩy ra nhưng cũng không thoải mái.

Anh lập tức hiểu ra, là vì Thẩm Tư Ninh bị sạch sẽ quá mức đây mà.

Thật sự làm khó cậu rồi, nếu là ngày thường chắc chắn Thẩm Tư Ninh đã đẩy anh ra, bắt anh đi tắm ngay.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...