Chương 58: Gián điệp

Thẩm Tư Ninh bắt xe đến khu nhà mới, vừa đến nơi liền trả tiền bước xuống xe, vội vàng đi về phía tòa nhà nơi họ từng sống chung. Cậu vào thang máy, nhấn số tầng, ánh mắt dừng lại nơi hình ảnh phản chiếu mờ nhạt của mình trên cánh cửa thang máy.

Bóng dáng đó mờ ảo, không còn rõ nét.

Thẩm Tư Ninh cảm thấy chính mình giờ đây cũng không còn quen thuộc nữa.

Mọi chuyện đều đã vượt khỏi dự tính ban đầu của cậu.

Cậu biết lần này mình lại khiến bố thất vọng.

Cậu là người sống thiên về cảm xúc.

Nhưng Thẩm Tư Ninh không hối hận vì lần này đã làm trái ý bố.

Khi đến trước cửa nhà, Thẩm Tư Ninh dùng vân tay để mở khóa, ở thị trấn nhỏ này không bán khóa vân tay, cậu đã nhờ công ty thi công đặt mua tận nơi khác. Cậu không thích mang theo nhiều chìa khóa mỗi ngày, vừa bất tiện lại dễ quên, mà quên rồi thì chẳng vào được nhà.

Bước vào trong, không có ai trong căn hộ, Thẩm Tư Ninh đi đến tìm điện thoại bàn trong phòng khách, cậu đang định bấm số thì đúng lúc ấy ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa bằng vân tay thành công.

Thẩm Tư Ninh ngoảnh đầu nhìn lại, cửa mở ra, người bước vào là Liêu Kỳ Đông. Trời đang rét vậy mà anh chẳng mặc áo khoác, chỉ mặc mỗi một chiếc áo len mỏng, mồ hôi ướt đẫm cả trán, ánh mắt khi nhìn thấy cậu như muốn hung hăng nuốt lấy người trước mặt.

Liêu Kỳ Đông đứng ở ngưỡng cửa, không bước vào ngay.

Mấy giây sau anh mới mở miệng.

“Không phải đã bảo em rời đi rồi sao? Quay lại làm gì?”

Giọng nói của Liêu Kỳ Đông không hề dễ chịu, dường như đang rất tức giận.

Thẩm Tư Ninh nhìn thấy tay Liêu Kỳ Đông đang đặt trên khung cửa run lên, tin cậu bỏ trốn có lẽ là do Tiểu Trần báo cho anh. Cậu bất chấp lệnh bố để trốn về đây, như vậy bố sẽ không thể ép buộc cậu rời đi thêm lần nữa.

Vừa trốn đến nơi, Liêu Kỳ Đông đã lập tức biết tin và tìm đến, chắc chắn là cậu vừa đi thì Tiểu Trần đã báo anh ngay, sau đó cũng đồng thời báo về cho bố.

“Liêu Kỳ Đông, từ đầu em đã không định rời đi.”

Từ lúc nghe bố nói chuyện, rồi đến khi bị Liêu Kỳ Đông khuyên nhủ, trong lòng Thẩm Tư Ninh vẫn luôn rất rõ ràng, cậu không hề muốn đi.

Nhưng cậu sợ Liêu Kỳ Đông sẽ vì cái gọi là "tốt cho em" mà liên thủ với bố mình, ép cậu rời xa nơi này, nên cậu mới chủ động tìm cơ hội bỏ trốn.

“Liêu Kỳ Đông, em ghét cái kiểu anh tự cho là vì tốt cho em, người không phải cá thì sao hiểu được niềm vui của cá, sao anh không thể mạnh mẽ một chút, nói với em rằng chúng ta cùng nhau đối mặt?”

Thẩm Tư Ninh ghét cách chất vấn của Liêu Kỳ Đông sau khi mình trốn về, điều anh nên làm lúc này là chạy đến ôm chặt lấy cậu, vui mừng mà nói sẽ cùng nhau vượt qua.

Chứ không phải là giận dữ trách mắng.

Thẩm Tư Ninh sải bước đi đến cửa, dùng tay đẩy mạnh Liêu Kỳ Đông ra ngoài, sau đó dứt khoát đóng sầm cửa lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...