Chương 10: C10: Cảm ơn, song long nhập động.
Tử Nghiên với hai mắt sưng húp mà tỉnh dậy, vì điện thoại cứ reo inh ỏi từ nãy đến giờ. Em cũng chẳng để ý đến đây là đâu, vội vàng bắt máy.
"A... Alo ạ."
Cuộc gọi đến từ viện trưởng cô nhi viện, Tử Nghiên cắn môi dưới nghĩ rằng mình chưa giúp gì được cho nơi đó cả. Em nghĩ chắc viện trưởng đang phải khó khăn để gồng gánh, nhưng hiện tại em còn chưa đến tháng để nhận lương nữa.
"Nghiên Nghiên à, cảm ơn con. Nhờ có con mà viện chúng ta ổn định rồi. Khi nào rảnh, con hãy về thăm các em nhé!"
Tử Nghiên ngớ người, em nhớ em chưa phụ được bao nhiêu mà.
"Bạn học của con đúng là người tốt, con nhớ cảm ơn cậu ấy giúp ta."
Bạn học? Em đâu có ai thân đến mức bỏ tiền ra giúp trong lúc khó khăn như thế này chứ. Não nhỏ đang hoạt động hết công suất để tìm kiếm người bạn học tốt bụng ấy. Tử Nghiên đâu có ngờ rằng đang có một tên điên tức tối bên cạnh chứ.
"Cậu có người bạn nào thân hơn chúng tôi à?"
Quách Dương Kì thấy bực mình vì Tử Nghiên không nghĩ về mình đầu tiên. Rốt cuộc là còn tên nào khác nữa cơ chứ.
"Sao... Sao cậu lại giúp tớ?"
Tử Nghiên ngạc nhiên và cũng rất biết ơn, không ngờ rằng hắn lại đứng ra giúp em.
"Đâu phải mỗi phần cậu, còn tôi nữa chứ!"
Vĩnh Chu Thuỵ ngứa mắt nhìn cảnh Tử Nghiên chỉ tập trung mỗi Quách Dương Kì, em chẳng ngó ngàng gì đến anh cả.
"Cảm ơn các cậu, tớ thực sự không biết phải nói sao đây nữa."
Tử Nghiên cười tươi mà nói, cặp mắt sưng húp cong lên trông rất buồn cười vì hôm qua em khóc nhiều. Em định bụng sẽ cố gắng đi làm để trả lại tiền cho bọn họ. Nhưng chưa kịp nói thì đã bị Quách Dương Kì chặn lời.
"Cảm ơn thì cũng phải có gì đó chứ nhỉ?"
Quách Dương Kì muốn gì đây, Tử Nghiên hiện tại chưa có tiền nữa. Nếu như muốn tặng thì có lẽ phải đợi đến cuối tháng mới được.
"Nhưng tớ hiện tại chưa có tiền, các cậu đợi đến cuối tháng được không?"
Dứt lời, Quách Dương Kì đè người em xuống, tay hắn vẽ thành hình trái tim quanh núm vú của em.
"Quà đây nè!"
Quách Dương Kì ranh mãnh lột áo Tử Nghiên ra, em còn chưa kịp chuẩn bị nữa. Phía trên thì Quách Dương Kì cởi, phía dưới Vĩnh Chu Thuỵ cũng nhanh chóng cởi nốt. Coi như tình cảnh hiện tại, Tử Nghiên trần truồng toàn bộ, còn hai tên kia lại quần áo chỉnh tề.
"Ưm... "
Thời gian qua, Tử Nghiên bị dạy dỗ cũng không ít, giờ chỉ cần bọn họ chạm vào là em lại có cảm giác. Quách Dương Kì không bóp ngực mà cứ vân vê hai núm ti của em. Lồn dâm không tự chủ mà ọc ra nước dâm, nhiều đến nỗi ướt cả một mảng nệm. Vĩnh Chu Thuỵ thấy vậy thì cúi xuống dùng lưỡi liếm một đường khiến cho Tử Nghiên tê rần cả người. Lưỡi anh cứ như con rắn vậy, cứ trượt tới trượt lui làm cho Tử Nghiên sướng không thôi.
Bình luận