Chương 11: Vừa khóc vừa thổ lộ vừa cưỡng ép, anh đã có được tình yêu của em
Sau khi âm thanh tin nhắn đến vang lên, trong lòng Ôn Cảnh lại có suy nghĩ cực kỳ hoang đường.
Anh lần theo âm thanh tìm thấy điện thoại của Ninh Bạc Đình, thấy cuộc gọi nhỡ hiện lên như một tia sét giáng xuống đứng đờ tại chỗ.
Mãi đến khi có tiếng mở cửa, Ninh Bạc Đình đi vào, hắn nhìn Ôn Cảnh đang ngây dại thì hôn lên đôi môi khô khốc của anh đầy tự nhiên, sau đó đẩy lưỡi vào trong hôn nhau vấn vít.
Tiếng nước nhóp nhép, đầu lưỡi của Ôn Cảnh bị Ninh Bạc Đình mút lấy, dần hôn sâu vào hơn. Ôn Cảnh bị hôn sắp không thở nổi, đầu óc hỗn loạn, anh mở to hai mắt cố gắng giữ bản thân tỉnh táo, cẩn thận quan sát Ninh Bạc Đình.
Đôi mắt hoa đào giống nhau, nốt ruồi dưới mắt, mũi cao thẳng, môi mỏng...
Hai người đều cao 1m9, thân hình thon gầy, lúc nhìn thấy nữ thần sẽ cảm thấy cô đẹp như người mẫu trên sân khấu, là nữ thần từ trong truyện bước ra, xinh đẹp không góc chết, hoàn toàn không có cảm giác như nam giả nữ...
Nhưng một khi nhìn nữ thần liên tưởng đến Ninh Bạc Đình, Ôn Cảnh phát hiện vẻ ngoài của hai người bọn họ giống hệt nhau.
"Cục cưng, lúc hôn phải nhắm mắt lại." Ninh Bạc Đình bất mãn cắn đầu lưỡi Ôn Cảnh một cái, "Ngây ngẩn gì vậy."
Giọng nói cũng hơi giống, giọng nói của nữ thần cũng không trong trẻo như phụ nữ mà lại hơi khàn, lúc làm nũng cũng rất trầm ấm.
"Đừng đùa giỡn tôi nữa, tôi đã biết hết rồi." Ôn Cảnh nén sự chua xót trong lòng mình, anh đẩy Ninh Bạc Đình ra, "Chơi vui lắm phải không, nhìn tôi như một tên đần cứ bị cậu xoay như chong chóng."
"Sao em lại đùa giỡn anh được, anh biết được gì rồi?"
Ninh Bạc Đình bị đẩy ra, hắn giật mình nhanh chóng hoàn hồn lại hỏi Ôn cảnh.
Nhìn phản ứng bình tĩnh như vậy Ôn Cảnh càng không biết phải nói thế nào, nói đi nói lại là do anh không nhìn ra được thật ra nữ thần là đàn ông.
Anh hơi cúi đầu xuống nhìn cực kỳ uể oải, như thể không muốn so đo với Ninh Bạc Đình nữa mà muốn đứng dậy rời đi.
"Anh muốn đi đâu?" Hắn ngăn anh lại, giọng nói còn mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.
"Tôi phải nói rõ ra sao, nhìn thấy tôi chột dạ áy náy với bạn gái, cậu nói gì tôi nghe nấy, rõ ràng đã bị chịch như một con điếm rồi mà vẫn phải mạnh mẽ nói mình là đàn ông, thấy tôi bị sỉ nhục nhiều lần cậu rất thoải mái đúng không?"
Ôn Cảnh càng nói càng kích động, đôi môi anh run lên.
"Bị anh phát hiện rồi..." Ninh Bạc Đình thở dài, giọng điệu đầy dịu dàng: "Quả thực rất thoải mái, tiếc là để anh phát hiện ra mất."
Ôn Cảnh còn nghĩ rằng ít nhất Ninh Bạc Đình sẽ xin lỗi anh một câu, cho dù là qua loa thôi cũng được nhưng anh lại không ngờ chẳng những đối phương không cảm thấy có lỗi, khuôn mặt xinh đẹp kia không hề bối rối mà lại thẳng thắn nhận ngay.
"Vô sỉ." Ôn Cảnh siết chặt tay lùi về sau một bước đầy vẻ đề phòng.
"Em là nữ và nam thì có gì khác nhau không? Chẳng qua chỉ là thay quần áo thôi, tóm lại vẫn là người yêu anh mà, anh thoải mái là được rồi." Ninh Bạc Đình như có hơi khó hiểu, giọng nói đầy vẻ nghi ngờ: "Nếu anh thích vậy lần sau em sẽ giả gái chịch anh cũng được."
Bình luận