Chương 4: 4

Chương 4: Thói quen buổi sáng / "Sữa" nóng* / Đứa con riêng yếu đuối bị bắt nạt đến phát khóc.

(*) Raw là N - sữa, tinh dịch.

Mỗi sáng Tạ Tri đều phải uống một ly sữa nóng, đây là thói quen hằng ngày của cậu.

Hồi cậu còn rất chướng mắt Lâm Như Hứa, nhân lúc cha không có ở nhà, cậu cố ý cho người hầu lui xuống, bắt hắn ta tự tay làm mọi việc phục vụ mình.

"Lâm Như Hứa, ngoài cái trò quyến rũ đàn ông ra, anh còn biết làm gì nữa không? Tôi nói rồi, tôi muốn sữa nóng."

Cậu thiếu niên tóc đen tức đến phát run, đẩy mạnh cái ly, "Lạnh thế này, ai mà uống được chứ."

Lâm Như Hứa nhướng mày nhìn Tạ Tri. Đối phương đang tức giận, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, cố gắng tỏ ra dáng vẻ bề trên, ra lệnh, "Còn không mau mang đi đổ!"

Nói xong, Tạ Tri khoanh tay tựa lưng vào ghế, bộ dạng rõ ràng là đang chờ xem trò vui. Cậu thấy Lâm Như Hứa cắn chặt môi dưới, như thể xấu hổ đến cực điểm, thì càng thêm đắc ý. Cậu không biết, đối phương chỉ đang cố nhịn cười.

– Đúng ra Lâm Như Hứa nên thấy khó chịu, nhưng kết hợp với cái diễn xuất quá tệ của Tạ Tri lại thêm phần đáng yêu.

"Xin lỗi, mẹ đi ngay đây."

Bề ngoài hắn ta ngoan ngoãn đáp lời, cúi đầu, giọng nghe còn hơi ủy khuất. Nhưng trong mắt thì chẳng hề có lấy nửa phần áy náy.

"Khoan đã."

Đột nhiên Tạ Tri cảm thấy có điều gì đó không ổn.

"Anh làm cái gì vậy? Anh không giận sao? Tôi bảo anh đi đổ thì anh liền đi đổ à?"

Rõ ràng mỗi khi cha không có nhà, hắn đều lộ ra bộ mặt thật. Vậy mà hôm nay thái độ lại ngoan ngoãn đến kỳ lạ.

Tạ Tri cả đời cũng không quên lần cậu bảo Lâm Như Hứa làm bài tập giúp mình. Kết quả hôm sau đến lớp liền bị giáo viên mắng thẳng mặt, hỏi rốt cuộc cậu đang làm cái gì, một câu cũng chẳng đúng, có phải cố ý chống đối không. Hôm đó cậu tức đến bật khóc, còn Lâm Như Hứa lại nở nụ cười đáng đánh, giả vờ xin lỗi, nói thật ngại quá, hồi cấp ba hắn cũng học hành rất tệ.

Khi nói, hắn còn cố tình nhấn mạnh chữ "cũng". Rõ ràng là đang âm thầm châm chọc cậu học dở, nhưng vẻ mặt lại giống như thật sự đang buồn thay cho cậu. Dùng giọng chân thành như vậy để nói ra những lời đó còn khó chịu hơn bị chửi thẳng mặt. Tạ Tri cãi không lại, tức đến mức khóc cũng không ra nước mắt.

Cậu biết rất rõ, hắn là một tên khốn nạn. Nhưng hôm nay, đối phương lại ngoan ngoãn lạ thường, không móc mỉa, không làm gì quá đáng. Điều này không phù hợp chút nào. Rõ ràng hắn mới là kẻ ngang nhiên chen vào nhà họ, vậy mà bây giờ lại tỏ ra ấm ức, giống như... người làm sai là cậu vậy.

"Mẹ rất xin lỗi, ngay cả chuyện nhỏ này mẹ cũng không làm không xong."

"Nhưng... mẹ chưa bao giờ quyến rũ đàn ông..."

Lâm Như Hứa quay lưng về phía cậu, giọng nói nghẹn lại. Giọng hắn vốn đã dễ nghe, một người đàn ông trưởng thành nói bằng giọng điệu gần như muốn khóc lại chẳng hề quái lạ, trái lại còn khiến người ta thấy đáng thương.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...