Chương 7: 7

Chương 7: Tiểu mỹ nhân bị ép rời khỏi ký túc xá, trốn trên sân thượng thì bị kẻ cuồng kiểm soát uy hiếp.

Sau khi giải quyết xong chuyện bài vở, Tạ Tri tự cho rằng mọi thứ đã ổn thỏa nên đi ngủ ngon lành.

Tối hôm đó, cậu thậm chí trốn luôn cả giờ tự học buổi tối để chạy thẳng về ký túc xá nghỉ ngơi. Vốn dĩ cậu đã ghét chuyện học hành, nên tiết tự học có thể trốn được lúc nào thì trốn. Sao lại phải đến lớp khi có thể về ký túc xá?

Nhưng cửa toà nhà thì lại không mở.

Ký túc xá của trường dùng hệ thống khóa nhận diện khuôn mặt. Tạ Tri đứng dưới lầu quét mặt mấy lần nhưng lần nào cũng báo là chưa được ghi nhận. Lạ thật. Tạ Tri cảm thấy hôm nay mọi thứ đều chống lại mình.

"Tạ Tri?"

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, "Trùng hợp quá, cậu cũng muốn vào à?"

Câu hỏi này thật kỳ lạ. Họ là bạn cùng phòng, còn đi đâu được nữa?

Tạ Tri thấy đó là Lục Nhân nên tránh sang một bên, ra hiệu cho cậu ta quét mặt. Lục Nhân quét thành công ngay lần đầu, nên đó không phải lỗi hệ thống. Tạ Tri tự hỏi liệu có phải mặt cậu có sưng lên vì khóc quá nhiều nên không nhận ra không.

Nhưng miễn là cậu có thể vào là được rồi.

Cậu theo Lục Nhân lên tầng bốn, rồi mới nhận ra dù sống chung đã lâu, họ cũng chẳng nói chuyện gì nhiều trong ký túc xá. Cũng đúng thôi, Lục Nhân dậy sớm hơn cậu, về cũng muộn hơn cậu, họ thậm chí còn không có cơ hội chạm mặt nhau. Hơn nữa, kiểu sinh viên ham học này, lúc nào cũng chỉ biết học hành, thực ra cũng chẳng có điểm chung gì với cậu cả.

"Sao lại không mở được nữa?"

Tạ Tri dùng thẻ học sinh quẹt liên tục, nhưng màn hình chỉ hiển thị không hợp lệ.

"Hay cậu thử dùng thẻ của tôi xem?" Lục Nhân cho dù có chút bối rối vẫn đưa thẻ ra.

"Không cần!"

Tạ Tri quyết tâm hôm nay phải trả thù cái hệ thống chết tiệt này, cậu phải xem cho bằng được rốt cuộc là chuyện gì.

Nhưng loay hoay cả buổi, dùng đủ mọi cách, cắm rút thẻ điên cuồng mà vẫn không được. Cuối cùng, Lục Nhân đành lấy thẻ của mình mở cửa cho cậu.

"Bíp", đèn báo đỏ bấy lâu nay cuối cùng cũng chuyển sang xanh, cánh cửa từ từ mở ra.

Màu đỏ ấy không biến mất mà lan chuyển thẳng lên mặt Tạ Tri. Lục Nhân lặng lẽ quay đầu lại, thấy cả khuôn mặt đối phương đỏ bừng vì tức giận. Cậu đá mạnh vào cửa, rồi lại đau đớn rụt chân lại. Trông dễ thương đến nỗi Lục Nhân suýt nữa thì bật cười.

Nhưng khi Tạ Tri thực sự bước vào phòng ký túc xá, sắc đỏ nóng bừng trên mặt cậu biến mất ngay lập tức.

Cậu thấy giường mình trống trơn.

"Thật ra, tôi định hỏi cậu lúc nãy." Lục Nhân nhận thấy vẻ mặt kỳ lạ của cậu. Cậu ta không biết chuyện gì đã xảy ra, nên chỉ có thể hỏi một cách khéo léo nhất có thể, "Cậu có để quên đồ ở đây không? Tôi nhớ cậu đã dọn ra khỏi phòng ký túc xá rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...