Chương 33: 33

[Đối phương không trả lời]

Từng dòng tin nhắn thoại gần như chắn hết màn hình.

Một lúc sau, Bạc Tư Yếm quyết định gõ cửa bên kia lần nữa.

Thật bất ngờ, lần này cửa mở, nhưng người đứng trong phòng lại không phải Nguyễn Vân.

"Cậu là ai?" Mí mắt Bạc Tư Yếm hơi giật giật.

Chàng thanh niên trong nhà cao gầy, mái tóc hơi rối bời như vừa mới rời giường.

Hỏi xong câu đó anh mới chợt nhận ra, đây chẳng phải là tuyển thủ đường Mid cũ của SCC sao?

Bạc Tư Yếm không khỏi nhìn từ trên xuống dưới người đó. Trực giác mách bảo anh có điều gì đó không ổn, một tia cảm xúc khó nhận ra xuất hiện trong đáy mắt.

"Chử Lê," Chử Lê ngây ngô cười, gãi đầu, "Tôi là bạn trai.. bạn trai... Vân Vân."

Chử Lê nói xong có chút chột dạ. "Bạn trai dự bị," chắc cũng không tính nói dối nhỉ.

"Bạn trai?" Đồng tử Bạc Tư Yếm co rút lại.

"Anh là ai?" Chử Lê không nhận ra sự khác thường của anh, nghi hoặc nhìn.

"Hàng xóm," Bạc Tư Yếm nói như nghẹn trong cổ họng.

Chử Lê vô tư cười: "À, ra là hàng xóm của Vân Vân. Em ấy ngủ rồi, anh tìm em ấy có chuyện gì không?"

Giờ này mà ngủ ư?

Ánh mắt Bạc Tư Yếm lướt qua cổ cậu ta, những vệt đỏ lờ mờ trông hơi đáng sợ.

Anh dường như đã hiểu, tự giễu lùi lại một bước: "Không có gì, làm phiền rồi."

Nói xong, anh quay người rời đi, chỉ còn Chử Lê vẻ mặt mờ mịt đứng tại chỗ.

Trở lại phòng ngủ, Chử Lê yên lặng nằm xuống cạnh giường, ngắm nhìn gương mặt đang ngủ của Nguyễn Vân.

Thiếu niên cuộn mình thành một cục nhỏ, khuôn mặt mềm mại trắng hồng điểm chút ửng đỏ. Hàng mi dày cong vút đổ bóng nhẹ, đôi môi bóng bẩy hơi hé mở, để lộ đầu lưỡi nhỏ đỏ tươi mời gọi.

Nhìn thế nào cũng thấy rất ngoan.

Chử Lê lặng lẽ nắm lấy bàn tay mềm mại của cậu, mười ngón tay đan vào nhau.

Trong giấc mơ, Nguyễn Vân cảm thấy hơi khó chịu, như có một xúc tu rất lớn đang bám chặt lấy cậu từ phía sau.

Lông mi khẽ rung động, Nguyễn Vân bừng tỉnh, vẻ mặt không mấy vui vẻ nhìn chằm chằm chàng thanh niên đang ngủ gục bên mép giường.

"Địt mẹ."

Thì ra đây là đầu sỏ gây tội.

Bảo sao ngủ một giấc lại khó chịu đến vậy, cái thằng ngốc này lại còn kìm chặt tay cậu nữa chứ!

Nguyễn Vân rút tay đang bị giam cầm ra, hành động này đồng thời cũng đánh thức Chử Lê.

"Chuyện gì vậy?" Chử Lê đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt còn hơi mơ màng.

Nhìn vết hằn trên má cậu ta, trông vừa ngốc vừa khờ, Nguyễn Vân có biểu cảm phức tạp.

Cái thằng cha này rốt cuộc đã làm thế nào mà đánh bại được tuyển thủ đường giữa số một thế giới vậy?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...