Chương 67: Mình hẹn hò được không

"Tôi đã xem báo cáo khám của cậu, bệnh viện bên này sau khi thảo luận đã đề xuất phá thai. Dù uống thuốc phá thai đơn giản, nhưng tỉ lệ thành công thấp. Nếu uống thuốc không sạch, còn cần phải lên bàn mổ để nạo hút thai, nạo hút thai gây tổn thương rất lớn cho cơ thể... Nếu đã xác định thì ký tên đi..."

Bước ra từ bệnh viện, Nguyễn Vân nắm chặt tờ đơn nộp phí phẫu thuật, ngồi thẫn thờ hồi lâu trong sảnh bệnh viện.

Lời bác sĩ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu.

"Phá thai..." Nguyễn Vân lẩm bẩm.

Đột nhiên có tiếng búng tay trước mặt, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

"Nghĩ gì thế?" Liễu Tây Quyện khom lưng, nốt ruồi lệ ở đuôi mắt toát ra vẻ mê hoặc khó tả.

Nguyễn Vân nghi hoặc hỏi: "Sao anh lại tới đây?"

Chuyện phải kể từ một tuần trước. Sau khi xuống máy bay, cả nhóm đi thẳng đến chỗ thuê ngắn hạn.

Vốn dĩ việc mang thai đã khiến Nguyễn Vân rất không vui, may mà còn được hưởng thụ biệt thự xa hoa, cho cậu chút động lực.

Kết quả, khi đến nơi, Nguyễn Vân tức đến mức thiếu chút nữa ném vali hành lý.

Ngôi biệt thự mơ ước bỗng biến thành một căn hộ chung cư cũ nát.

Về việc này, Bạc Tư Yếm đưa ra lời giải thích: những căn nhà thuê ngắn hạn gần bệnh viện hiếm đến đáng thương, hơn nữa Kiều Niệm và ba người kia vẫn đang đi học, không thể trốn học cả tháng. Vì vậy, người ở lại thường xuyên chỉ có anh, Nguyễn Vân và Dư Từ Tuế với sự hiện diện rất thấp. Dù sao cũng đều là đàn ông, cuối tuần mọi người đến cũng có thể chen chúc một chút.

"Mai tôi không có tiết. Sao, không muốn thấy tôi à?" Liễu Tây Quyện ngồi phịch xuống bên cạnh cậu, vắt chéo chân lười biếng liếc nhìn xung quanh, "Dư Từ Tuế đâu rồi?"

Nhẩm tính ngày, hôm nay đáng lẽ Dư Từ Tuế phải cùng Nguyễn Vân đến bệnh viện.

"Ở chỗ bác sĩ." Nguyễn Vân tức tối lầm bầm chửi nhỏ một câu: "Cái đồ đần độn này."

Nghĩ đến cảnh tượng xấu hổ vừa rồi, Nguyễn Vân hận không thể tại chỗ đánh chết Dư Từ Tuế.

Mẹ nó ai lại đi khóc sướt mướt khi nghe bác sĩ tặc lưỡi chứ!!!

Liễu Tây Quyện: "Cục cưng à, đây là bệnh viện mà, bệnh nhân nào mà chẳng sợ khi bác sĩ phát ra mấy cái âm điệu nặng lời."

"Tôi thấy cái ông bác sĩ đó lúc ấy là uống trà bị nóng lưỡi thì có!"

Liễu Tây Quyện: "..."

Trong sảnh bệnh viện, người qua lại tấp nập. Nguyễn Vân nhìn những người đi ngang qua mà thẫn thờ, tờ đơn nộp phí trong tay cậu cũng ngày càng nhàu nát.

"Đơn phẫu thuật à?" Liễu Tây Quyện nhẹ giọng hỏi, hắn chẳng cần nhìn cũng đoán được thứ gì đã khiến ông trời con này buồn bã đến thế, "Do dự hay là sợ hãi?"

Nguyễn Vân cụp mắt, tay đặt trên ghế khẽ chạm vào ngón tay xương xẩu rõ ràng của Liễu Tây Quyện.

Do dự thì chắc chắn không phải, cậu căn bản không định sinh con. Còn lại, đương nhiên là sợ hãi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...