Chương 69: (H): Hình như có chút khó chịu

"Em bị cấm stream rồi mà sao vẫn không chịu nghỉ ngơi chút nào vậy?"

Có thể khiến kênh Niên Niên Hữu Dư bị đóng, đó cũng coi như là một dạng năng lực đi. Liễu Tây Quyện bất đắc dĩ xoa nhẹ mái tóc ngắn xù xù của thiếu niên.

Nguyễn Vân tức giận đá văng cái chai rỗng trên mặt đất, "Cái này có thể trách tôi sao? Đồ ngu đó vác khẩu AWM tổng cộng có 20 viên đạn, vậy mà bắn trượt hết. Bảo hắn đưa cho tôi thì hắn không chịu!"

"Thế là sau đó hai người cãi nhau à?"

"Là hắn chửi tôi trước!"

"Chỉ một câu 'mẹ nó' thì cũng không tính là chửi đâu."

"Đụ má, đó chính là sỉ nhục thằng bố mày!"

"Đúng, đúng, đúng, em nói gì cũng đúng hết."

Sáng sớm trong sân trường thỉnh thoảng vẫn có tiếng chim hót, cây cối xanh mơn mởn. Nguyễn Vân lại không kịp tận hưởng sự nhàn hạ tươi đẹp ấy, miệng không ngừng luyên thuyên phàn nàn về cộng đồng mạng và Dư Từ Tuế cho Liễu Tây Quyện nghe.

Mãi cho đến khi lòng bàn tay truyền đến hơi ấm, Nguyễn Vân mới dừng lại.

Ánh mắt Nguyễn Vân di chuyển, dừng lại trên bàn tay đang bị nắm chặt rồi ngẩn ra.

"Sao vậy?" Ánh mắt Liễu Tây Quyện trêu chọc, hắn giơ bàn tay đang nắm của thiếu niên lên và lắc nhẹ, "Nắm tay thôi mà hiếm lạ đến vậy à?"

Nguyễn Vân nhận ra phản ứng của mình hơi quá, có chút mất mặt, liền giận đùng đùng nắm chặt tay hắn, mười ngón đan vào nhau: "Nói đùa à, mẹ nó ai mà thấy hiếm lạ!"

Vẻ giấu đầu hở đuôi của cậu khiến Liễu Tây Quyện khóe môi cong lên.

"Ừm, không ai thấy hiếm lạ cả. Đi thôi, bắt đầu buổi hẹn hò chính thức của chúng ta hôm nay nào."

Lúc này, họ giống như những cặp tình nhân bình thường nhất trong sân trường, thỉnh thoảng vui vẻ cười đùa, thỉnh thoảng lại tức giận đến muốn hộc máu, nhưng rồi vẫn sóng vai đi cùng nhau.

Trong thư viện, họ hóa thân thành học dốt và học học sinh giỏi. Nguyễn Vân, người chẳng đọc nổi chữ nào, chán đến mức buồn ngủ, ngáp vài cái rồi thua cuộc trước cơn buồn ngủ, gục đầu xuống ngủ luôn.

Một bên, Liễu Tây Quyện lười biếng chống cằm, ánh mắt hắn luân phiên giữa sách và thiếu niên đang ngủ. Cuối cùng, hắn chọn cách đóng sách lại, lấy điện thoại ra chụp ảnh thiếu niên đang say giấc.

Trong nhà ăn, bữa trưa đơn giản khiến Nguyễn Vân vốn đã kén ăn liên tục chê bai.

Ở rạp chiếu phim, họ xem một bộ phim kinh điển dở tệ, cả hai tựa đầu vào nhau bình phẩm gần một tiếng rưỡi.

Trên con phố sầm uất nhất, họ ngồi trong quán cà phê thưởng thức buổi trà chiều thư thái. Cà phê đá kiểu Mỹ đắng ngắt làm mặt Nguyễn Vân lập tức biến thành vẻ đau khổ.

Trong quán thịt nướng đông khách, họ ăn thịt uống rượu thỏa thích.

Ra khỏi quán ăn, trời bên ngoài đã tối. Hai người đi bộ dọc theo đèn đường để tiêu thức ăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...