Chương 17: Ra mắt gia đình và niềm vui vỡ òa

Sau những lời hứa hẹn, cả hai bên đã hóa giải hiểu lầm, Chính Khiêm quyết định đã đến lúc phải công khai Hoàng Bách với gia đình. Cậu muốn Hoàng Bách được danh chính ngôn thuận, được gia đình chấp nhận và yêu thương.

Một ngày cuối tuần, Chính Khiêm đưa Hoàng Bách về biệt thự của gia đình. Hoàng Bách, trong bộ váy lụa màu hồng phấn dịu dàng, đôi khuyên tai lấp lánh, mái tóc được Chính Khiêm tự tay búi cao gọn gàng, và đôi môi thoa son hồng nhẹ, dù trong có hơi cao lớn, nhưng đường cong cơ thể trông không khác gì một cô gái thanh tú, e ấp. Anh đi đôi giày cao gót, chiều cao đã gần bằng Chính Khiêm, nên khoác tay cậu, đi lùi phía sau một bước, điệu bộ uyển chuyển và nhẹ nhàng, mỗi cử động đều toát lên vẻ nữ tính mà Chính Khiêm đã dày công đào tạo. Dù trong lòng vẫn còn chút lo lắng và hồi hộp, nhưng anh tin tưởng tuyệt đối vào Chính Khiêm.

Khi bước vào phòng khách rộng lớn, ba mẹ Chính Khiêm và chị gái cậu đang ngồi chờ sẵn. Ánh mắt của họ đổ dồn về phía Hoàng Bách. Ba Chính Khiêm, một người đàn ông nghiêm nghị, khẽ nhíu mày. Mẹ Chính Khiêm, một phụ nữ quý phái, nhìn Hoàng Bách với ánh mắt tò mò. Chỉ có chị Chính Khiêm, một người phụ nữ cởi mở và hiền lành, là mỉm cười chào đón.

Chính Khiêm nắm chặt tay Hoàng Bách, bước đến trước mặt ba mẹ. "Con xin giới thiệu, đây là Hoàng Bách, người con yêu và là vợ tương lai của con."

Hoàng Bách khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ và dịu dàng: "Con chào ba mẹ, em chào chị ạ." Anh nhẹ nhàng tiến đến, rót trà mời ba mẹ Chính Khiêm, động tác uyển chuyển, khép nép đúng mực. Sau đó, anh quỳ xuống trước bàn thờ tổ tiên, thành kính vái lạy, thể hiện sự tôn trọng và mong muốn được chấp nhận vào gia đình.

Khi đứng dậy, Hoàng Bách hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào ba mẹ Chính Khiêm, đôi mắt ngấn lệ nhưng đầy sự kiên định. "Thưa ba mẹ, con là Hoàng Bách, là con dâu của ba mẹ. Con xin được báo với ba mẹ một tin vui... con... con đã có thai. Đây là cháu nội của ba mẹ, là con của Chính Khiêm và con."

Cả căn phòng bỗng chốc im lặng. Ba mẹ Chính Khiêm và chị dâu cậu đều sững sờ. Sau vài giây im lặng, mẹ Chính Khiêm là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Bà bật khóc nức nở, tiến đến ôm chầm lấy Hoàng Bách. "Trời ơi! Con gái của mẹ! Con đã chịu khổ rồi!" Bà vuốt ve bụng Hoàng Bách, nước mắt giàn giụa.

Ba Chính Khiêm, dù vẫn còn chút ngỡ ngàng, nhưng khi nghe tin có cháu nội, khuôn mặt ông cũng giãn ra, nở một nụ cười hiếm hoi. Ông khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Hoàng Bách đầy trìu mến.

Chị Chính Khiêm cũng reo lên vui mừng, ôm lấy Hoàng Bách. "Thật sao? Em thật sự có thai sao? Tuyệt vời quá! Chị đã mong có cháu lâu lắm rồi!"

Cả gia đình Chính Khiêm vỡ òa trong niềm vui sướng. Mọi nghi ngờ, mọi định kiến ban đầu đều tan biến trước tin vui động trời này. Họ vây quanh Hoàng Bách, hỏi han đủ điều về sức khỏe, về thai kỳ. Mẹ Chính Khiêm và chị cậu bắt đầu chia sẻ những kinh nghiệm mang thai, những bí quyết chăm sóc sức khỏe, và bàn bạc rôm rả về hôn lễ sắp tới.

Hoàng Bách cảm thấy một sự ấm áp chưa từng có. Anh đã được chấp nhận, được yêu thương, và quan trọng hơn cả, đứa con trong bụng anh đã được chào đón. Anh nhìn Chính Khiêm, ánh mắt đầy sự biết ơn và hạnh phúc. Chính Khiêm nắm chặt tay anh, mỉm cười mãn nguyện. Cuối cùng, mọi thứ đã đi đúng hướng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...